Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới











NỤ CƯỜI ANH


Em bảo rằng: “Sắp tết rồi đó anh!”

Anh cười tươi…

Nồng nàn, thắm thiết

Nhớ thói quen dạo chợ hoa ngày tết

Em chọn cành đào, anh thích nhành mai



Em bảo rằng: “Sẽ gói bánh năm nay

Dù bận rộn, dù vô cùng mệt mỏi

Dù không ngon như bánh xưa mẹ gói…”

Anh chỉ cười…

Khuyến khích, ủi an



Em bảo: “Sẽ về ăn tết ở Việt Nam

Để tìm lại quán kem buổi đầu mình gặp gỡ

Để quay lại con đường có hàng me lá đổ”

Anh lại cười…

Nỗi nhớ chơi vơi!



Em bảo rằng: “Em phải xa anh thôi

Không hẹn trước một ngày quay trở lại

Biết chừng đâu sẽ là xa mãi mãi…”

Anh vẫn cười…

Mắt bỗng thấy rưng rưng



Chia tay nhau, chân em bước ngập ngừng

Cố ngoái lại để nhìn thêm lần nữa

Nụ cười anh vẫn nồng nàn, cháy lửa

Sao trong em lạnh giá đến vô chừng?



Ôi khói hương lờ lững đến không cùng…



CUỐI NĂM


Giọt mưa tí tách

Tìm nhau ngoài thềm

Thời gian tích tắc

Gõ nhịp buồn tênh



Cuối năm thiếu nắng

Nên thừa hoàng hôn

Từ người xa vắng

Thừa trái tim buồn



Trên phố xuôi ngược

Thấy thừa quạnh hiu

Thừa bờ mi ướt

Sáng sáng, chiều chiều



Trời se se lạnh

Thấy thừa đôi vai

Tủ sách bụi bám

Chiếc ghế lạc loài



Cuối năm nhìn lại

Mọi thứ đều thừa

Riêng thiếu mãi mãi

Gót giày người xưa…


KHÔNG ĐỀ


Người giờ thành gió

Hiu hiu lưng trời

Thành làn mây nhỏ

Lờ lững ngược xuôi



Ta thành sỏi đá

Quạnh quẽ ven đồi

Lòng khô như lá

Úa vàng rụng rơi



Muốn thành bụi cỏ

Bốn mùa hanh hao

Muốn làm bia mộ

Mãi gần bên nhau


Mưa sao bỗng mặn

Mưa ơi! Mưa ơi!

Tình sao chợt đắng

Tình ơi! Tình ơi!



Tình không còn nữa

Biết về đâu đây?

Thềm xưa ngõ cũ

Hun hút dấu giày…



cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 12.12.2017

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004