Việt Văn Mới
Việt Văn Mới














BẮT BÓNG…


Đêm khuya đọc Thủ Lăng Nghiêm

Mới hay duyên nợ là tiền duyên xưa

Hoa Nghiêm tụng đến xế trưa

Ngộ ra Diệu Pháp cũng vừa Liên Hoa


Thôi em – ta đã hiểu ra

Chút duyên tình cuối không là phù vân

Giận chi em lại bâng khuâng

Đại Bi thập chú mấy lần niệm xong


Rồi thì cũng trả hư không

Bài kinh Nhật Tụng nằm trong Ta Bà

Cõi người như một món quà

Có thơm, có đắng, có hằng hà say


Đời là một cốc rượu cay

Nửa cho thân phận nửa say men tình

Nửa về với cõi vô hình

Nửa tan thành khói – một mình ta bay…


GỞI HUỲNH PÔNG.


Nàng giang đầu còn ta giang vĩ

Vẫn uống cùng nước một dòng sông

Dòng sông thì bên bồi bên lở

Nàng bên bồi – ta lỡ tình xa..


DẤU HỎI..


Hỏi rằng yêu có thật không ?

Người làm ta lại chạnh lòng bốn phương

Chuyện từ ngày bỏ yên cương

Ngựa thồ mỏi vó bên đường ngủ say


Bỗng dưng một sớm sương mai

Dường như lối nhỏ có ai đến tìm

Bước ra – Bốn hướng im lìm

Trở vào – tên bắn trúng tim. Bồi hồi…


CHỚM ĐÔNG…


Sáng nghe cái lạnh nhẹ nhàng

Gió đang thổi khẻ lên hàng hoa lan

Gió từ tây bắc thổi sang

Mang theo cái lạnh dịu dàng. Chớm đông


Biết em xứ lạ buồn không

Nhớ về quê cũ khi đông đang kề

Mỗi người có một hồn quê

Mỗi người có một cơn mê cuối đời


Bỗng nhiên tôi nhận ra tôi

Trái tim còn đập những lời tình ca

Tình yêu không có trẻ, già

Tình yêu là dải ngân hà. Đầy sao…


CHIẾM HỮU..


Em đã nhìn thấu trái tim tôi

Biết rằng chẳng phải thứ đồ chơi

Nên em rào chắn từ tám hướng

Em dỗ dành tim đến tuyệt vời


Em biết rằng tôi quá ngạo đời

Hoa hồng em rải khắp muôn nơi

Em luôn châm máu cho tim đập

Và trị can xi hạ mất rồi


Tôi chỉ là khu vườn nhỏ thôi

Khu vườn có cả lá hoa rơi

Khu vườn có cả lời chim hót

Có suối trong veo chảy một thời


Em chỉ là một dược sĩ thôi

Vậy mà trị được trái tim côi

Vậy mà trị được thần kinh thép

Của kẻ lang thang suốt một đời..


CHO TRỌN ĐÊM MƯA…


Điệu Bolero buồn –Ngọt ngào phải không em ?

Mưa nửa đêm ngoài đường khuya vắng lặng

Vẫn có người một mình trên đường vắng

Trong ngậm ngùi mà thương nhớ người dưng


Đi một mình trong nỗi nhớ rưng rưng

Mưa nặng hạt nên mưa buồn như khóc

Ta cũng thế với chuổi dài đơn độc

Vỡ lệ sầu chờ mưa hết đêm nay


Cũng lặng yên để nghe tiếng thở dài

Của kỷ niệm của một thời giông bão

Ta vẫn trôi theo cơn đau cuồng ngạo

Mưa đã buồn loang vỡ dấu chân xưa


Có điều gì trong một buổi tiễn đưa

Mà đôi mắt rưng sầu tình lẽ bóng

Buồn chi em khi đời không là mộng

Mưa tạnh rồi..lau mắt ướt đi em…


GIẢ SỬ…


Giả sử em là hoa hướng dương

Ta làm tia nắng của yêu đương

Tất nhiên hoa sẽ vương theo nắng

Nắng gởi men tình hoa gởi hương


Giả sử em là hoa Tường Vi

Ta cười mà chẳng nói năng chi

Để cho hoa sẽ hoài e ắp

Ta cố làm như chẳng biết gì


Giả sử em là hoa Cúc vàng

Nở trong vườn đẹp chốn nhân gian

Để hoa rung nhẹ - ta làm gió

Ve vuốt cành hoa kẻo vội tàn


Giả sử em là…giả sử thôi

Ta làm đối kháng của hoa rơi

Tình ta là cả khung trời rộng

Chan chứa trăm năm một kiếp người…


GIẢ SỬ (2)..


Giả sử chỉ là giả sử thôi

Vì em hoa đẹp nhất trên đời

Còn ta hàn sĩ bên bờ vực

Đứng lặng ngây nhìn sương trắng rơi


Giả sử chỉ là giả sử thôi

Vì em hoa đẹp quá tinh khôi

Đại ngàn muôn đóa hoa hàm tíu

Nhưng gặp em rồi – hoa đổi ngôi


Ta biết mình mang nợ mất rồi

Của người tri kĩ ở xa xôi

Phải chăng tao ngộ từ muôn kiếp

Muốn nói mà sao đã cạn lời


Muốn nói mà sao cứ nghẹn lời

Dường như định mệnh quá trêu ngươi

Dường như ta nợ ân tình ấy

Giả sử chỉ là..giả sử thôi..


QUÂN BẤT HÝ NGÔN…


Muốn nói. Nhưng không biết từ đâu

Những hạnh phúc mà em vừa mang đến

Hạnh phúc ấy với ta vô bờ bến

Một chút mặn nồng mật ngọt trong tim


Với sông hồ ta như một loài chim

Là bồ câu hay đại bàng. Chưa biết

Nhưng có điều trong ta luôn cuồng nhiệt

Một tình người sâu lắng đến trăm năm


Những người tình như một dải sao băng

Đã rơi rụng ngoài hành tinh bé nhỏ

Em chợt đến – Nhưng điều ta chưa rõ

Nẻo luân hồi – Ai mắc nợ ai đây ?


Là một người luôn bị địch bao vây

Ta tự cứu bằng con đường tẩu mã

Em đã đến – âm thầm không vội vã

Tung hỏa mù bằng những cú tuyệt chiêu


Dù cho ta là một gã chơi liều

Cũng thúc thủ để cho người bắt trói

Có một điều không bao giờ ta nói

Bởi tự xưa giờ quân bất hý ngôn…



. Cập nhật ngày 02.12.2017 theo nguyên bản tác giả gởi từ TâyNinh .
Trang Trước
Trang Tiếp Theo →

TÁC PHẨM CỦA HỒ CHÍ BỬU TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004