Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













Hành khúc trẻ


Đừng yếu đuối khi ta còn rất trẻ

Đường vinh quang đâu chẳng có chân trời

Chăm chỉ chuyên cần nhiều lần hơn thế

Vạch đường tìm ánh dương soi


Quyết vì nước dẫu hoá thành sông núi

Đi bất cứ nơi đâu Tổ quốc cần

Sinh tử nguy nàn kiên trung xông tới

Vì đời chi tiếc tuổi xuân


Đừng nản chí khi ta còn rất khoẻ

Một cuộc mưu sinh bao cuộc mưu cầu

Dù thất bại vẫn làm nhiều hơn thế

Trăm năm cuộc người đâu mãi bể dâu


Quyết vì nước dẫu hoá thành mưa nắng

Đến bất cứ nơi đâu Tổ quốc cần

Chan khát ruộng đồng thơm lòng khoai sắn

Bốn mùa là bốn mùa xuân


Đừng hèn nhát khi ta còn rất trẻ

Quét sạch tham lam quét sạch hận thù

Một dải sơn hà

Một bầu trứng mẹ

Âu vàng sông núi thiên thu

.


Đà Lạt yêu và nhớ


Chiều sóng soải trên cánh rừng phồn thực

Trăng lên đồi xem cây cỏ làm thơ

Mùa đang chín trong bầu thiên chức

Gió tương tư mài mỏng mong chờ


Sương lãng đãng men tình ân ái

Nắng lên đồi mở cửa hoang vu

Xuân thắc thỏm nhìn hoa ấp úng

Vó ngựa giòn tan gõ xuống sa mù


Thơm lên tóc bồi hồi tơ liễu

Lòng đầy trăng xao xuyến Hương hồ

Môi rạo rực hay lòng rạo rực

Thuyền tình lạc bến hư vô


Hoa hào phóng trao lời thi phú

Cỏ âm thầm kết chạ câu thơ

Xuân đang chín tròn căng quyến rũ

Áo thuỷ chung cài cúc đợi chờ


Chiều sóng soải trên ngực thơm phồn thực

Núi còn đôi sao người đã xa người

Xin mãi nhớ thương mãi hoài Đà Lạt

Để môi còn hạnh phúc bên môi


.

Giao mùa


Thu đi trên khẳng khiu cành

Xuân về trên nõn nà xanh nụ chồi

Ngô già cởi áo phong phơi

Cỏ non hí húi ghi lời nắng mưa


Cơm canh đợi cá chờ cua

Đó đơm cắm xuống được thua buồn buồn

Cau trầu kháo chuyện tròn vuông

Cám treo heo nhịn yêu thương chực chờ


Giếng trong khao khát cỏ bờ

Trắng phau búp ngọc ơ hờ gió trăng

Hèn sang luận giải kim bằng

Ngực đầy đặn nét ăn năn kêu cầu


Miệt mài hết mấy mùa ngâu

Tình chưa kịp buộc qua cầu gió bay

Lời nào còn giấu trong cây

Hát lên đi lá đêm nay giao mùa

.


Nỗi niềm xuân


Thương lắm mẹ ơi những chiều nhạt nắng

Đảo xa mưa cũng ngại về

Đời lính gian nan thầm lặng

Phương ngàn ăm ắp nỗi quê


Đêm của lính chỉ yêu và nhớ

Nhớ thuở dong trâu chân đất đầu trần

Nhớ thêm nhớ nên toàn là nhớ

Một thời không có tuổi xuân


Xa đất mẹ xuân về thêm nhớ

Nhớ giòn ngô rang

Nhớ ngọt nếp ngào

Nhớ mẹ chong đèn đêm đêm tựa cửa

Phương rừng lẻ một ánh sao


Đã là lính đi đâu cũng lính

Một tấc non sông vạn đại giữ gìn

Xua đói giảm nghèo thương quê gồng gánh

Thanh bình sung túc đinh ninh

.


Cửa Tùng


Cửa Tùng thương lắm quê tôi

Chiến chinh đạn lửa một thời còn đau

Áo chia Nam Bắc hai màu

Sông chia cay đắng tủi sầu Hiền Lương


Hai bờ chung cuộc tang thương

Buốt đau dặm liễu bờ dương máu hồng

Đồng khô mùa vụ long đong

Củ khoai giáp hạt chín trong nỗi niềm


Mồ hôi mẹ rót vào chiêm

Chưa no bếp ấm chưa yên ả lòng

Cao trời rộng biển dài sông

Quẩn quanh chưa hết cánh đồng đất nâu


Thương quê mưa nắng dãi dầu

Áo tơi vẫn phải làm dâu bão bùng

Vào ra tấp nập Cửa Tùng

Thuyền xuôi đò ngược quyết cùng đói no


Qua sông mẹ bắc câu hò

Đã vui sung túc hai bờ gian lao

Đã sông thì phải thấp cao

Lở bồi chi nữa thêm đau Cửa Tùng


.


Tháng mười


Tháng mười đội những cơn mưa

Thúng quang về chợ cũng thưa thớt rồi

Bản làng sông tách làm đôi

Lúa đang con gái đành thôi vợ chồng


Muối bùn vạt cải chớm ngồng

Bếp không nhả khói lạnh lòng nồi niêu

Nước lên chim vịt kêu chiều

Giận đêm điên điển trổ vào ban mai


Cái cò cắp nắng lên cây

Cau đơm nụ lạ làm say lòng trầu

Xanh dưa tốt lúa đẹp dâu

Bão tan quê lại thắm màu bình sinh


Ngọt bùi trăm họ đinh ninh

Rách lành đùm bọc nghĩa tình sớt san

Giếng trong không múc cũng vàng

Áo đi còn tiếc hai hàng cúc khuy

.




. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 30.11.2017.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004