Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













CÔ BÉ NGÀY XƯA


Thơ của Ngói


Cô bé ngày xưa chưa biết buồn

Mà sao lòng bé cứ vương vương

Hình như nắng cũng hay hờn dỗi

Mưa cũng vu vơ chảy mấy dòng


Thơ ấu thơm tho mùi sách vở

Lòng như nhung lụa trắng tinh khôi

Chim non ngày ấy chưa buồn hót

Chỉ biết tung tăng vỗ cánh cười


Này cô bé nhỏ tuổi măng tơ

Chẳng biết chờ ai, chẳng hẹn hò

Mà sao ngơ ngẩn chìm trong mắt

Màu thu xanh biếc những tờ thư


Này cô, cô chẳng thấy tôi đâu

Cứ ngó lơ đi, cứ cúi đầu

Đường mưa phố nhỏ vàng theo lá

Lòng có vàng đâu mà nhớ nhau


Này cô, cô cứ vội vàng đi

Cứ nón che nghiêng chẳng nói gì

Mà sao đôi mắt mù sương ấy

Cứ chập chờn theo một thoáng mây


Cô bé ngày xưa của tôi ơi

Tôi biết trăm năm là thế thôi

Trong tôi là bóng hình hư ảo

Rất nhẹ lòng tôi chút ngậm ngùi.


NGÓI


(Trích thi tập THU HOANG ĐƯỜNG )


T R Ă N G


(Thơ của Ngói)


Trời ơi vàng thắm một màu trăng

Vàng cả hồn tôi bóng nguyêt rằm

Em trở về như trăng tình sử

Em trở về như trăng nguyệt cầm


Ôi trăng quỳnh hương trăng dạ lan

Áo người mỏng quá như sương tan

Trăng trôi trong gió mùi trăng ngọc

Trăng nở môi em những đóa vàng


Trăng ướp hương nồng tóc quế hương

Trăng ươm vào mắt- thu - hoang đường

Trăng nở thành hoa, trăng hàm tiếu

Từ buổi em vừa trăng chớm xuân


Ta tắm trong dòng trăng ảo huyền

Trăng là da thịt của trinh nguyên

Của nghìn cơn mộng ! Nghìn cơn mộng !

Từ độ em vừa nở đóa duyên.


NGÓI




cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ SàiGòn ngày 26.11.2017

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004