Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

tranh của họa sĩ Lương Tín Đức (VĩnhLong)
















Good Morning Mùa Đông Hôm Nay


 

Mở cửa, ô kìa hoa tuyết bay

Mùa Đông đã đến sáng hôm nay

Không nghe chim hót vì chim lạnh?

Gió đủ rồi nha, tím ngón tay…

 

Ta kéo áo cho tay hết tím

Ô kìa áo tím của ai phơi

Đêm qua quên lấy, đầy hoa tuyết

Lấm chấm, hình như có tiếng người?

 

Không phải, gió thôi, dù gió nhẹ

Chuông Chùa ngân nhẹ gió bay theo

Ni cô không mặc cà sa tím

Chắc sợ tầm xuân tím ngắt chiều?

 

Ừ nhỉ khi không vừa nói sáng

Mà lòng bỗng rộn bóng hoàng hôn

Một bầy cò trắng bay qua núi

Chúng sẽ về đâu, một cánh đồng?

 

Thấy cò bay nhớ con chim hạc

Trong cổ thi và ngơ ngẫn thôi!

Hạc một lần đi không trở lại

Còn ta đất trích biết đâu trời?

 

Hoa tuyết bay và hoa tuyết bay

Chao ôi gió nhẹ sáng hôm nay…

Buồn se sắt chớ, người xa xứ?

Sao chẳng tìm nhau, tay nắm tay?

 

Lát nữa ta ra quán, một mình

Gặp ai rồi cũng Good Morning

Tiếng chào buổi sáng thay chim hót

Tiếng giọt cà phê bớt lạnh tanh?

 

Ta sẽ gặp người khăn cổ tím

Quàng giùm ta tím dặm thời gian…

Ước chi hoa tuyết khi không tím

Để thấy mênh mông bóng dáng nàng…



Áo Bà Ba Vải Trắng



Em khoe anh hồi nãy / em có áo bà ba, em mặc anh coi nha!  Ừ, em vào mặc thử!

 

Em…giống là đi chợ, mặc áo mới, xinh ghê!  Áo, áo vải, hết chê:  em đúng gái Nam Bộ!

 

Anh đứng xa, xa, ngó.  Anh đến gần, anh nhìn.  Em đúng là thật xinh…hôn em trên áo nhé!

 

Hình như em e lệ / em mười sáu, phải không?  Hai má em hồng hồng / anh nghe lòng chao động…


Hình như chúng mình sống…không có nữa thời gian?  Áo em trắng, giản đơn…giống như hoa hường trắng!

 

Rồi mình đi trong nắng.  Mình đi trong vườn xanh.  Tình ơi biết bao tình / khi em nhìn cây bưởi…

 

Và em đưa tay, hỏi: cây bưởi hay cây bòng?  Nếu em đi lấy chồng chắc còn hoa anh hái?

 

Anh đáp sao cho phải?  Mình…sắp có thời gian?  Nếu thật em sang ngang?  Nếu thật em mười bảy?

 

Những câu hỏi bay nhảy trước mặt anh như chim.  Trước mặt anh là em…áo bà ba vải trắng…

 

Hoa tầm xuân tím đậm…nếu mà một ngày nao…



Sinh Nhật



Em thêm một tuổi nữa…Sinh Nhật mỗi năm mà!  Em đi cắm bình hoa, em thấy hoa đẹp quá!

 

Em tự hỏi:  sao lạ, hoa cũng giống như người.  Đúng ngày em chào đời, hoa là hoa-con-gái!

 

Và em đang trở lại thời con gái phải không?  Em hỏi nụ hoa hồng…một mênh mông im lặng!

 

Em ngó ra trời nắng.  Hôm nay chắc không mưa.  Gió bay bay lá dừa như chào em buổi sáng…

 

Hình như ai lãng mạn có làm thơ cho em?  Hay là nắng mới lên đã là thơ vô tự?

 

Em không thấy con chữ nhưng em nghe con tim nói nho nhỏ với em:  Em Đang Tuổi Mười Bảy!

 

rồi thì em lại thấy một quá khứ không mong?  Ngày đó em theo chồng.  Em nghe lạnh má hồng.  Hình như em có khóc?

 

*

 

Khấp như thiếu nữ vu quy nhật…”.  Ngày đó, một ngày xưa, cái cô bé học trò mới vừa ăn Sinh Nhật!

 

Em ra đời, có thật.  Ngôi trường xưa, xưa ơi, kìa khoảnh sân em chơi, kìa cái phòng em học…

 

Mùi phấn thông thơm phức bay lên từ cổng trường bay đâu rồi Quê Hương bay đâu hồn tử sĩ?

 

Sinh Nhật em như thế…mỗi năm và mỗi năm!  Tất cả đều xa xăm, gần em tờ lịch mới…



. Cập nhật ngày 20.11.2017 theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ .

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004