Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















Nào em có nói gì đâu?


Em nào có nói gì đâu.

Chỉ xin anh, một chút đau cho mình.

Cho dù chiếc bách lênh đênh,

Dòng đời trôi giữa tim mình em mang.


Để sau còn với mênh mông.

Em về trong chén rượu hồng ngày xuân.

Nhặt khoan trong chén bạch đàn.

Giọt gì rơi giữa thở than mà đầy.

Uống đi một chút cho say,

để hòa em với men này trong anh.

Cả thuyền xưa , cả vừng trăng,

Có bao la biển, mình em một chèo.

Giữa nhọc nhằn với thương yêu.

Xin cho en hát như điều mẹ ru:

À ơi… lặn lội thân cò.

Ngủ ngoan đi ngủ, gió mưa tạnh rồi.

Sông sâu đừng lội chàng ơi.

Bến đông đò nặng, xin người chớ qua.

Bao giờ cho đến tháng ba.

Hương đồng một nén gọi là có nhau.

Lại trời cao, lại biển sâu.

Lại dòng sông nhỏ nhịp cầu chênh vênh.


Nợ nần xin trả tri âm.

Đêm dài ngày ngắn, cho xanh mái đầu.

Nào em có nói gì đâu!



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HàNội ngày 20.11.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004