Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

Duy Toàn












Đêm Blao


Ngày thắm đến hân hoan chào phố núi

Cho đêm xuân quên mỏi cánh giang hồ

Chợt nghe cõi yên thinh chừng vẳng vọng

Lời thiên thu ngày nào trên đất Blao

Tháp nước cổ hắt bóng xuống trời đêm

Hàng cây trầm mặc phố khuya im lìm

Mái phố hoang vu trắng đen loang lổ

Vườn khuya phế tích mắt nhắm lim dim

Anh lang thang trên đường trần ngu ngơ

Quanh khu viên niêm phong nằm bơ phờ

Mà nghe hồn ai thơm câu kinh đâu đây

Mà thấy Trần Thiện Thanh từng về đi nơi này

Có gì trong vô thức vọng ngân

Phải chăng vẫn lời thiên thu gọi

Chợt ta thấy ta bên người

Giữa đường khuya đứng ca bên đồi

Và ta thấy trăm năm về

Gối đầu lên tháp nước ru không lời

Ta đi loanh quanh như thâu trời Blao

Vào trong hồn và trong môi đầy sao

Dường nghe đâu từ hư vô

Ngân lên lời yêu thương lời cứu rỗi linh hồn này

Từng lời ca vang xa tan rong rêu những phận người

Trên cao nguyên lung linh ảo mờ như thiên đường

Cho lãng khách mơ màng nghe lời gọi thiên thu…


Bảo Lộc ngày trở lại 20/03/2016


Sơn nữ Langbiang


Hãy nổi lửa cho Langbiang rực rỡ

Cho rừng kia nằm dệt mộng đêm vàng

Em tình tứ trong xiêm y sặc sỡ

Mình dìu nhau về lại thuở hồng hoang

Ruợu thịt em dâng mời chàng lữ khách

Sá gì không say bên sơn nữ căng tràn

Khi hoa cỏ thắm tươi màu ân ái

Khi đại ngàn xanh nảy lộc truy hoan

Cho Langbiang huyền thoại hừng hực lửa

Mở lòng ra mà ngây ngất đê mê

Khi ánh mắt lung linh màu ân ái

Khi bờ môi mụ mị lối đi về

Từ vũ điệu thăng hoa tình vụt cháy

Hương rượu cần thơm rát bỏng môi ai

Bản hợp tấu bềnh bồng theo vũ khúc

Giữa đại ngàn sao bỗng hóa thiên thai

Các em xinh cuốn hút mê hồn quá

Máu đa tình muốn cưới cả trần gian

Ngùn ngụt lửa niềm hân hoan bất tận

Dưới trời xuân tìm ra dấu địa đàng

Có phải em là đỉnh trời hoang dại

Vén truyền thuyết Langbiang em bước vào đời

Để đêm xuân con nai rừng ngơ ngác

Ngọn lửa nào cháy rực mãi em ơi!


28/03/2016


Đêm hoang dã


Ô sáng quá! Khuya nay trăng sáng quá

Lửa bập bùng sơn nữ ướp yêu mơ

Mắt phiêu lãng ngắm trời quen đất lạ

Nghe nguồn ân róc rách tự bao giờ

Đêm ảo diệu dâng trao tình sơn cước

Trạm dừng chân lưu luyến mãi quên về

Nguyệt lấp lánh hôn vành mi hoang dại

Ngọn phong tình ve vuốt tóc đê mê

Chén quỳnh tương sơn trinh mời tha khách

Cong môi cười trăng dạt phía đầu non

Chưa chạm vào ngực ngải căng như bóng

Đã nghe môi trầm thỏ thẻ khúc truy hoan…

Mười năm lẻ ghé về thăm núi cũ

Đêm không trăng xao xác những canh gà

Ánh lửa lóe lên bóng hình sơn nữ

Bình minh hừng trong sương khói xa xa.


Xuân 2013


Đêm sơn cước


Em vít cần cong môi đến duyên

Xuân trào trong mắt gái Cao Nguyên

Đại ngàn như mở trang huyền thoại

Lễ hội lung linh khắp một miền

Suối reo hòa nhịp cồng chiêng trống

Vũ điệu nào như khúc nghê thường

Tiếng ca vắt vẻo lên đầu gió

Hồng trần như lạc bước trong sương

Hương núi lộng vào trong tóc em

Đê mê mây ngủ dưới thung đêm

Bập bùng ánh lửa giang hồ khách

Trải mảnh hồn hoang xuống cỏ mềm

Em là sơn nữ hay tiên nữ

Mà núi rừng kia say ngất ngây

Mà ai dâng trọn tình lữ thứ

Trước cửa lòng em chóe rượu đầy

Tấu khúc đại ngàn mê hoặc lạ

Nghe tình bốc lửa cháy đêm say

Nhịp cồng thúc giục khuya hoang dã

Đất đá truy hoan thú động bầy

Lãng mạn diệu huyền xuân tựa mộng

Chừng nghe thức dậy thuở hồng hoang

Thổ cẩm em khoe màu sống động

Giữ mãi anh đi! Hỡi địa đàng.


Bảo Lộc xuân 1994


Lối cũ anh về


Chiều Blao dát vàng trên trảng cỏ

Thung lũng mờ thấp thoáng dáng sơn trinh

Ngỡ hình bóng năm xưa về đâu đó

Trên đồi hoang con sóc nhỏ giật mình

Bún riêu O Lan hững hờ nhìn lữ khách

Nem nướng Ninh Hoa chẳng ấm lộ Hà Giang

Chè Tỷ Muội trầm tư đêm Trần Phú

Mai Sữa không em giá buốt cả thiên đàng…

Rời Bát Nhã anh về bên thác đợi

Dấu chân xưa từ ẩm mốc rêu mờ

Sột soạt tiến như người đang bước tới

Đại bàng đen ngỡ ngàng tìm đâu thực đâu mơ

Thác Dambri ghìm mình hơi thở dốc

Bầy thú hoang man dại gọi tình ơi!

Trà Blao đâu rồi hương Bảo Lộc

Nhạc tráng ca huyền vĩ tấu muôn đời

Đường hạnh phúc chưa đi dường đã tận

Lối không em biệt lộ quá ư dài

Hợp xướng phong linh siêu phàm thoát tục

Chùa Di Đà râu tóc lạ trần ai

Hồ Bảo Lộc treo buồn trên liễu rũ

Chiều không em đồi rựng trắng sương mù

Chân trở gót hồn hoang còn bịn rịn

Thân lạc loài nghe gió khẽ thương ru

Hay chùa Di Đà giữ hộ trí tâm anh

Mà đồi thung Tâm Châu chẳng ghìm chân anh lại

Để sáng mờ sương chuông nhà thờ ngân mãi

Chẳng đánh thức nổi người con gái đã về đâu?


23/03/2016


Nhớ bóng cao nguyên


Anh về nghe lòng phố cao nguyên

Đặc quánh mùi hương hương rất riêng

Mấy mươi giêng thắm chừng cô lại

Một thoáng bâng khuâng gợn chút phiền

Áo xuân biêng biếc niềm tiếc tưởng

Lưng phố còng cong nỗi cách ly

Mắt phố lung linh màu nắng ngọc

Má phố vàng hoe sắc dã quỳ

Làm sao tìm lại đêm hoang dã

Hai mấy năm ca khúc biệt hành

Tìm đâu dưới rặng mù bát ngát

Người em xưa thuở tóc đang xanh

Tìm đâu tiếng hát cao nguyên đó

Bên choé rượu cần em với anh

Blao lãng mạn Blao phố

Dung dị bình thanh giấc ngọt lành

Tìm đâu giữa trập trùng đồi núi

Tiếng cồng chiêng ánh lửa bập bùng

Mắt khát khao những điều kì bí

Môi ngọt ngào hương vị cao nguyên

Mây phủ sương che trời Bảo Lộc

Đất đỏ hồng tươi cuộc nắng mưa

Bóng trượt nghiêng theo chiều dốc Độc

Đô thị Chè mất hút em xưa


Bảo Lộc ngày về 21/03/2016


Nhớ quá ai kia


Em là gái k’Ho hay Châu Mạ

Ta là trai phiêu bạt bốn phương trời

Thác Dambri giăng lưới tình sơn nữ

Đêm núi rừng em đẹp quá em ơi!

Ta tuềnh toàng vẻ giang hồ chánh hiệu

Hồn cô đơn như mãnh thú lạc loài

Dẫu trước mắt là thiên đường vọng tưởng

Vẫn trải lòng ngây ngất cạn đêm nay

Những giờ phút sẽ đi vào huyền thoại

Điểm tô lên vài trang sử cuộc đời

Huyền thoại ấy chỉ hai người tường tận

Chỉ hai người trong tuyệt đỉnh hoang sơ

Ta đứng lên uống cạn làn tinh túy

Hồn sơn lâm dường đã ngất ngư rồi

Em ngả xuống nõn nà bên chóe rượu

Khúc ân tình em rót mãi không thôi

Mười năm lẻ về xới tung lối cũ

Nghe sông xưa gầm rú khúc bi hùng

Em ở đâu trong chè xanh liễu rủ

Trong mịt mùng trong vô thủy vô chung

Đêm cao nguyên trời nổi cơn vần vũ

Gió bụi tung mù mịt sơn hà

Ta rưới lên khóm dã quỳ hoang dại

Một thiên tình thai nghén bản bi ca

Trời Châu Mạ cồng chiêng vang dậy bản

Lữ khách ngồi như cổ miếu tàn khuya

Ánh lửa sáng soi Dambri hoang vu hùng vĩ

Vũ điệu nào hồi sinh mà nhớ quá ai kia


25-03-2016



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 19.11.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004