Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













EM KHUYẾT VÀO TA BÓNG NGUYỆT TÀN


( Trích thơ của Ngói)


Chiều nay chẳng có ai cùng uống

Ta ngồi chạm cốc với cơn mơ

Giọt rượu cơ hồ rơi lạnh buốt

Như từng giọt lệ nhỏ lên thơ


Chẳng quán giang hồ lạnh  chớm đông

Đời không tài tử vắng giai nhân

Gió bạt qua lòng chiều se sắt

Áo mỏng không che kín nỗi buồn.


Ta chợt thấy mình trong giọt rượu

Nhìn nhau như kẻ lạ tình cờ

Ta uống đời ta mà thảng thốt

Xé tàn hương sắc giấc mơ xưa


Ta chợt thấy tình như giọt rượu

Chảy bầm trong máu năm mươi năm

Ta uống tình em mà lệ xót

Em khuyết vào ta bóng nguyệt tàn


Ta rót hoàng hôn tràn cốc rượu

Lắng chìm trong đôi mắt mù sương

Cơn say tím bóng chiều hoang vắng

Nước mắt người pha giọt rượu buồn.


NGÓI


NHỚ THƯƠNG NGƯỜINHỚ CẢ MỘT TRỜI QUÊ


(Trích thơ của Ngói)


Em nói quê mình đã vào mùa mưa bão

Người miền Trung sống với lũ với giông

Nỗi giá rét len vào từng sợi máu

Giận hờn chi mà cuồn cuộn những dòng sông ?


Buồn lòng chi mà dầm dề mưa dằng dặc lê thê

Mưa ướt đẫm mắt người như nhòa lệ

Và mùa đông ơi sao lạnh lùng đến thế

Réo u sầu rụng tím nhánh sầu đông


Nhớ thương em , thương quá chuyến đò ngang

Thương chiếc lá bập bềnh con thuyền nhỏ

Tôi gửi theo mây xám từng nỗi nhớ

Gửi về đâu lời dang dỡ trăm năm


Ai có về , xa lắm , hỡi miền Trung

Cho tôi gửi trái tim đời lưu lạc

Em có nghe trong gió mùa Đông Bắc

Chút tình tôi vàng lạnh cũng theo về


Tôi nhớ thương người , nhớ cả một trời quê.


NGÓI



TA NGƯỢC CHIỀU SINH TỬ ĐẾN VÔ BIÊN


(Trích thơ của Ngói)


Em vẽ một vòng cong vào đường bay vũ trụ

Như cánh chim cắt ngang bầu trời

Để cho ta suốt một đời lam lũ

Cặm cụi viết thơ tình phung phí cuộc rong chơi

           Em tắt một vầng trăng

           Vùi lấp hết sao trời

Đêm ba mươi đời mình ta như kẻ đui mù bước đi bằng trí huệ một ngàn năm khổ hạnh

            Bằng tinh huyết thi ca

            Bằng nhiệm mầu hiễn

             Thánh

Ta mãi đi tìm thứ ánh sáng chiêm bao

Ta mãi đi tìm dù chỉ một vì sao

Trong vết cắt của đường bay vũ trụ

Ta dẫu biết triệu triệu năm ánh sáng

Ta vẫn xoay tròn như hành tinh cô đơn


Có bao nhiêu quỹ đạo trong một con người ?

Có bao nhiêu quỹ đạo trong cõi tình em ?

Và bao nhiêu đường dẫn vào trái tim ?


Người ta bảo thi ca là nguồn cơn của hủy diệt

Để soi tìm vĩnh cửu giữa vô biên

Người ta bảo tình yêu là một đường bay không bao giờ có thật

Chỉ tỏa hương vào cơn mộng ảo huyền

Và mùi hương là độc dược thần tiên

Để hủy diệt và hồi sinh bất tử


Em vẽ một vòng cong vào đường bay vũ trụ

Ta ngược chiều sinh tử đến vô biên.


NGÓI




cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ SàiGòn ngày 11.11.2017

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004