Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















  Gởi Người Quảng Trị.
                            

Xa ngái ngoài tê trời Quảng Trị

Răng chừ người có nhớ tôi không

Bồng bềnh hoa nắng loang đầu ngõ

Khói rạ chiều hôm xám lúa đồng.


Người vẫn còn thương còn nhớ mong

Thương mùi bồ kết gió tóc bay

Gàu khua giếng cạn trăng mười sáu

Ngai ngái hương đêm mái tóc cài.


Người có bao giờ gọi cố nhân

Bên đời phiêu bạt gió mây trôi

Hình như hun hút màu sương khói

Mà nhớ mà thương cuối nẻo đời.


Chừ rứa mần răng tóc trắng rơi

Ngậm ngùi cũng chỉ cố nhân thôi

Vầng trăng sao cứ vầng trăng cũ

Bến đợi người đi đã lỡ rồi...

            
    Với Rừng
          Ước Nguyện Đời Ta.

Ta con chim già cánh mỏi
Lang thang nơi chốn núi đồi
Đã nghe tím trời kỷ niệm
Chuyện đời cũng đã đầy vơi.

Những đêm bập bùng ánh lửa
Ta mơ hơi ấm sum vầy
Cánh đồng vàng hanh bông lúa
Ồ không,chỉ có sương bay.

Nẻo đi dặm ngàn không đến
Nẻo về khuất bóng đầu non
Với rừng một lời tâm nguyện
Nước non rồi lại vuông tròn.


     

. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ Lâm Đồng ngày 02.11.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004