Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















CHIỀU CUỐI THU

Chầm chậm chiều thu nắng đã tàn
Kim phong lành lạnh chút mơn man
Bóng lệ bên hồ sương nhuộm tóc
Nhạn chiều lẻ cánh sải tà dương

Chiều về viễn xứ bước chân côi
Mắt dõi xa xôi cuối nẻo đường
Trời Nam con én vờn chao cánh
Để chút se lòng khi cuối thu

Bóng chiều chầm chậm xuống chân mây
Để kẻ tha hương thấy lạnh lùng
Thu đã vội vàng theo lá rụng
Một trời xao xác gió vu vơ

Thu cứ vội đi ! Cứ vội đi
Để người lữ thứ buồn ngơ ngẩn
Đường chiều mắt lệ nhoà sương khói
Chẳng biết bao giờ thu lại thu .

23/10/2016 Thu viễn xứ ...


MÙA THU NHỚ EM

Anh đi xa khi mùa thu đang chín
Mong từng ngày xong việc ở trong kia
Để về phố kịp mùa hoa sữa nở
Nhớ rất nhiều em có biết hay không

Chiều về ngõ lung linh chùm hoa trắng
Anh dừng chân nghèn nghẹn nhớ em xa
Vì anh biết em yêu mùi hoa sữa
Chiều thật gần như ta đang bên nhau

Đêm dần xuống hương bay tràn trên ngõ
Đôi mắt em đằm thắm ở rất gần
Anh lặng lẽ dấu đi cành hoa nhỏ
Gửi cho người nơi ấy khỏi xa xôi

Đêm lạnh rồi hương len vào phòng anh
Sao ấm áp dịu dàng gần gũi qúa
Không gian hỡi giá như mà xoá được
Để bây giờ tôi được đứng bên em

Biết rằng em yêu mùa thu Hà Nội
Anh lặng thầm tản bộ nghĩ về em
Không gian hỡi ... thôi đừng xa cách nữa
Em đây rồi ...mùa thu không xa đâu .

27/10/2017

( Tặng V ... người yêu chưa một lần cầm tay ! Rất xa nhưng rất gần ... rất trân trọng ?)


ƯỚC MƠ

Ước mơ là con thuyền
Trôi trên dòng sông ấy
Dòng sông ngày bé dại
Chỉ có vui không buồn

Đêm mơ sông xuôi dòng
Chở theo đầy hoa trắng
Sáng ra lòng trống trải
Vì giấc mơ hồi đêm

Sông cứ chảy triền miên
Chở bao mùa gió bão
Nhưng sông không thể chở
Nỗi đau đời đi xa

Ước mơ quá sa hoa
Chẳng bao giờ thành thực
Sông vô tình cứ chảy
Để dòng thêm mênh mang

Sông chảy tự muôn đời
Mà sao không dừng lại
Lòng ta không muốn nhớ
Sao chẳng quên niềm đau

Có một dòng sông xưa
Chẳng bao giờ ngừng chảy
Để đời đo đắn mãi
Bến sông nào nông sâu


27/10/2016


MƯA XA XỨ


Tặng người yêu xa

Trời mưa rồi hôm nay thu lạnh
Mưa giăng giăng từng hạt bên trời
Từng giọt rơi vô tình ngang cửa
Ước chi người yêu ở bên ta ...

Thu lạnh rồi anh ở quá xa
Ai sẽ đến hôn lên mái tóc
Ai bên em siết nhẹ bờ vai
Ai sẽ nói lời yêu dịu ngọt

Em xa anh ...biết đến bao giờ
Thu lại về mưa gió ...lạnh ghê
Em lặng lẽ một mình như thế
Nhớ rất nhiều ...anh biết không anh .

Chủ nhật trời mưa
21/08/2016


THU CA

Tim rồi sẽ nguôi quên niềm đau muộn phiền
Theo ngày tháng phôi pha tình trong kỷ niệm
Thu đã về khơi bao nhớ nhung ân tình
Con đường xưa bây giờ mình em bước đi

Gió đùa lá rơi trong trời mây vời vợi
Xui lá vàng rơi trên tóc mai hao gầy
Năm tháng dài tình xưa vẫn mang trong tim
Cho lòng vỡ rưng rưng nỗi buồn khoé mi

Bao ngày tháng tha hương dạt trôi xứ người
Bao mùa nắng phôi pha niềm đau trong lòng
Son thắm hồng tô lên nét môi nhạt nhoà
Em bây giờ đã quen nỗi buồn lẻ loi

Chân nhẹ bước bên khung trời thu êm đềm
Mây vẫn hồng xui em cố quên nỗi buồn
Cơn gió lạnh xót xa nỗi buồn tha hương
Nghe lá vàng rớt rơi mùa thu xa rồi .

05/10/2017



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ Varsovie BaLan ngày 02.11.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004