Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















      

            THÁNG MƯỜI MỘT

Tháng mười một mùa khô về rồi nhỉ
Vàng bên đồi bát ngát dã quỳ hoa
Trời lành lạnh hoa đọng giọt sương sa
Nắng mùa đông chợt nhòa trên mái tóc

Tháng mười một nhớ ngày bên đồi dốc
Anh đưa em vào phố núi mùa hoa
Không gian vàng ngây ngất cả hồn ta
Hai mươi năm... cả trong mơ còn thấy!

Tháng mười một anh nhớ gì ngày ấy?
Bàn tay nào đan ấm một bàn tay
Dã quỳ vàng ươm tình mộng đắm say
Mùa đông ấm... bên nhau ta không lạnh.

Tháng mười một bây giờ bên lối quạnh
Chỉ mình em ngắm quỳ nở vàng hoa
Anh bây giờ... bỏ phố núi đi xa...
Lòng có chạnh nhớ ngày xưa thân ái?


            ĐÊM ĐÔNG

Đông xưa em giữ một mình
Về đây khơi nhớ ân tình đã xa
Liễu buông xõa tóc la đà
Vầng trăng in bóng nhạt nhòa Xuân Hương

Đêm Đà Lạt gió nhẹ vương
Nỗi niềm sống lại yêu thương ngày nào
Nhật Nguyên một thuở ngọt ngào
Ngắm nhìn sương phủ chênh chao cuộc tình

Anh giờ quên chuyện đôi mình?
Hay là cố nén ân tình trong tim?
Đông nay gió rụng bên thềm
Anh còn nhặt lá viết thêm thơ tình?

Bên con đồi dốc lặng thinh
Em nghe như tiếng đôi mình ngày xưa...
Đêm nay Đà Lạt chợt mưa
Vòng tay ấm áp khi xưa đâu rồi?

Bây giờ chỉ một mình thôi
Màu đông nhuộm giá tim côi rã rời
Nợ duyên chẳng trọn một đời
Mong người hạnh phúc bên trời xa xăm...
                                

            ĐÔNG ƠI!

Đông ơi! Ta cùng về Đà Lạt
Xuống phố tinh mơ trắng sương mù
Ngọn thông lồng nắng reo xào xạc
Quyện cả lời tình lưu luyến thu

Đông ơi! Sao Dã Quỳ không ngủ?
Tà Nung, hoa trải lụa kín đồi
Bâng khuâng nhung nhớ hương mùa cũ
Nũng nịu vàng ươm vương áo tôi

Đông ơi! Sao dạ bỗng bồi hồi?
Gió bay tóc gội nắng chiều say
Ngày xưa rơi rớt... Ta lạc lối
Tìm nhau, lặng nhớ một vòng tay!

Đông ơi! Ta về ai có hay?
Lối xưa lặng lẽ đếm chiều phai
Ta gom gió gói vào trong áo
Giữ cả mùa đông của thuở nào...
                            
             ĐÔNG

Đông chớm nụ dã quỳ
Mỉm cười rung rinh gió
Đông đã về đến ngõ
Ngọn thông xạc xào reo

Đông về ngang lưng đèo
Sương mù giăng phố núi
Đông ghé qua con suối
Nước mừng róc rách vang

Đông về trong mơ màng
Ươm tình ca trong vắt
Đông về cùng ánh mắt
Đôi tình nhân đắm say

Đông về anh có hay?
Giấc mơ ta còn nợ
Đông ngày xưa gặp gỡ
Tình đọng mãi đến giờ...
                 
    CHIỀU ĐÔNG

Chiều mùa đông phố núi
Nghe tóc đẫm hơi sương
Thơm thơm mùi khoai nướng
Dọc bên hồ Xuân Hương

Chiều mùa đông ven đường
Dã Quỳ rơi cánh nhỏ
Ngỡ bước chân ai đó
Nhẹ nhàng sánh chung đôi

Chiều mùa đông mình thôi
Đón gió về se lạnh
Ngày thu nắng vàng hanh
Đã đi... nhường đông tới

Chiều mùa đông chới với
Đưa tay níu ngày xưa...
Trời bất chợt đổ mưa
Ngập ngừng buông dĩ vãng...
          
       ĐÀ LẠT HOA

Đà Lạt hoa tươi thắm
Lung linh cõi mộng mơ
Hoa ươm vào hồn thơ
Ngát hương hòa muôn sắc

Đà Lạt hoa trong mắt
Buổi sớm đọng giọt sương
Tiếng thông reo du dương
Suối ngàn ngân khúc hát

Đà Lạt hoa xanh ngát
Đón ngày mới an lành
Trời cao nguyên thêm xanh
Hoa cười duyên phố núi

Đà Lạt hoa không tuổi
Bao năm mãi xuân thì
Đông về rợp Dã Quỳ
Nét riêng yêu Đà Lạt...
                 
   MƯA MUỘN

Hoa Quỳ rực lửa
Bên đồi
Mùa khô vẫy gọi
Bồi hồi đón đông
Vàng vàng thêu điểm vạt thông
Thơ em điểm giọt tình nồng
Thuở xưa...
Sương mù
Bảng lảng trong mưa
Mùa khô đã đến
Sao chưa hết sầu?
Mưa hoài
Rơi mãi vì đâu?
Đưa tay bắt
Những giọt châu
Muộn màng...
           
     ĐƯA CON VỀ

Đưa con về với ngàn thông
Để nghe
Khúc hát mùa đông
Bên đồi...
Đưa con về với bồi hồi
Quỳ vàng
Rực lửa rợp trời
Đắm say...
Đưa con về với hôm nay
Lâm Đồng nắng
Gió vờn lay
Tóc bồng...
Đưa con về với tình nồng
Ngày xưa của mẹ nay hồng
Má con...
Đưa con về với vàng son
Ngày Ba yêu Mẹ
Nay còn
Mới nguyên...




. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 31.10.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004