Việt Văn Mới
Việt Văn Mới














THƠ MÌ ĂN LIỀN…


Ta vẫn biết mình hư thân mất nết

Mãi làm thơ và tán gái suốt ngày

Nhưng ta biết trời sinh ta ra để

Làm thơ tình và ngồi nhậu lai rai


Ta vẫn biết có người thương kẻ ghét

Thây kệ đời- lúc xuống chó lên xe

Đời là thế - có gì mà la hét

Đâu phải thiên tài - ưỡn ngực tự khoe


Trong cuộc sống – có người thương kẻ ghét

Ghét thì sao ? Và thương được những gì ?

Cứ chơi tới – nhưng không hề nói phét

Hãy mở lòng cho gió thổi bay đi…


BÀI THƠ KHÔNG ĐỀ..


Thời gian là dòng chảy

Trôi đi một kiếp người

Qua đi thời thơ dại

Trải lòng về muôn nơi


Với trái tim nhân hậu

Nhỏ giọt máu thâm tình

Thấm sâu vào vô tận

Trong cõi người lung linh


Ta hát bằng nỗi nhớ

Khúc nhạc của một thời

Bi hùng hay đổ vỡ

Vẫn làm lòng chơi vơi


Nước qua nhiều gềnh thác

Cũng chảy về biển đông

Đời như là canh bạc

Nên sống bằng tấm lòng


Ta an nhiên tự tại

Yêu như một chúng sinh

Đã qua thời. Vĩ đại

Ta còn đây. Một mình…


VIẾT TẶNG H.


Ta biết xứ người – em cô độc

Một mình- lặng lẽ một mình thôi

Quạnh hiu – gối mộng em nằm khóc

Mà nhớ mà thương một kiếp người


Đời không trải lụa cho mình bước

Em biết quá rồi chuyện thế nhân

Tình yêu không phải mong mà được

Vạn dặm tuy xa cũng rất gần


Ta giống như em – sầu cố quận

Đã di dân trên đất của mình

Mười năm chưa trở về quê cũ

Mây đã bay rồi chốn lặng thinh


Thì thôi em nhỉ - vui mà sống

Cố gượng cho qua một kiếp người

Kiếp sau ta sẽ cùng chung bóng

Ngồi ngắm mây trời – nghe lá rơi…



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 31.10.2017 theo nguyên bản tác giả gởi từ TâyNinh .
Trang Trước
Trang Tiếp Theo →

TÁC PHẨM CỦA HỒ CHÍ BỬU TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004