Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













CHUYỆN LÀM THƠ…


Bạn tôi bảo:

Lúa cần phân

Dân cần cơm áo

Thơ không thay được áo cơm.


Thời @ nhiều phương tiện nghe, nhìn

Thưa vắng dần bạn đọc

Kinh tế thị trường, dân vật lộn mưu sinh

Ông bán thóc in thơ cho ai đọc?


-Thơ là “ người tình” của kẻ yêu thơ

Nhạc, họa, thiên nhiên sáng bừng con chữ

Người yêu người say đắm mộng mơ…

Ngàn đời nay duyên nợ với thơ.


Những con chữ trong thơ như hạt gạo

Là áo cơm nuôi dưỡng tâm hồn

Chắp cánh cho ta bay vào vũ trụ…

Người với người âu yếm những nụ hôn!


THƯ GỬI TỬ TÙ


Chạy sang tận trời âu

Tưởng đâu mình trốn thoát

Không ngờ vào trại giam

Chờ ngày ra dựa cột!


Chủ tướng sai khiến mình

Làm bao điều bất chính

Chúng tính bài thí mã

Dại gì phải “ hy sinh.”


Hãy đầu thú trước tòa

Lòng dân luôn rộng mở

Phải tự cứu lấy mình

Trước khi đầu lìa cổ.


Người thợ săn giết chó

Vì nó đã hết thời

Nhưng đó là con chó

Còn anh là con người.


(1-3-2014)



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ThanhHóa ngày 16.10.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004