Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













Cánh đồng chờ gặt


Cánh đồng chờ gặt

Lấp lánh niềm vui

Đầy ắp tiếng cười

Lao xao quang gánh


Quên ngày mưa nắng

Quên đêm bão bùng

Xinh xắn môi hồng

Hân hoan nở rộ


Cánh đồng chờ gặt

Nắng trải vàng mơ

Lúa thơm tràn bờ

Bắc cầu sung túc


Oằn vai hạnh phúc

Cơm lành canh ngon

Ngọt tiếng cười giòn

Tay nâng tay hái


Con chữ


Đất nghèo con chữ nghiêng nghiêng

Vẫn nên ruộng cả ao liền quê ơi

Trăm năm trăm kiểu làm người

Từ qua con chữ nên lời sáng trong


Gian lao vất vả ươm trồng

Hạt cơm là cả tấm lòng mẹ tôi

Nhà nghèo con chữ mẹ nuôi

Con thêm khôn lớn qua lời ca dao


Giếng sâu mỏi rã tay gàu

Khơi trong gạn đục thả vào sớm trưa

Bạc vàng nay nắng mai mưa

Sáng trong câu chữ khó mua bằng tiền


Đẹp lời xấu cũng thành duyên

Già cau lắm thớ càng phiền trầu têm

Thương yêu buộc chặt lời mềm

Giàu sang câu chữ sáng thêm cuộc đời


Độc thoại với thời gian


Máu đã đổ từ bốn ngàn năm trước

Từ hạt lúa củ khoai kiến ấp lập làng

Ngọn cờ lau hoá thành hồn nước

Xương máu đắp bồi bờ cõi giang san


Dải chiến hào hình chữ S vẫn nguyên

Người vì nước vẫn chiến bào thay chiếu

Hoàng Sa, Gạc Ma đã thành trung hiếu

Thịt sét xương dâu ” đã hoá thâm tình


Vạt cỏ bờ lau cũng hoá chiến binh

Địa võng thiên la hào sâu giếng cạn

Thân thiết chim rừng ngỏ lời kết bạn

Nỗi niềm yêu sực nức dâng trào


Súng ngó trời đo đếm trăng sao

Ngàn thước nhớ vừa kịp thơm tóc gội

Đêm xuống thấp cho bằng mịt tối

Rừng oai linh cao ngạo máu lênh loang


Mòn mỏi đợi chờ hoá đá thuỷ chung

Đứt ruột nhớ thương tình xanh mộ cỏ

Thắp son sắt mộc miên ngát đỏ

Vọng phu buồn mãi đợi phía thiên thu


Đi đến khi nao không còn hận thù

Chẳng tiếc tuổi xanh mồ chôn viễn xứ

Rừng vẫn xanh hai màu sinh tử

Núi sông này ngọn cỏ cũng linh thiêng



Mẹ ơi


Lúa qua tay mẹ thành cơm

Mùa qua tay mẹ nên thơm ngát đồng

Đục qua tay mẹ thành trong

Xấu qua tay mẹ thành lòng bao dung


Đông tây nam bắc vẫy vùng

Súng qua tay mẹ thù chung khó toàn

Từ qua trăm cuộc gian nan

Mồ hôi hoá lúa trĩu vàng đồng chiêm


Ruộng sâu đất cũng nỗi niềm

Chân mưa đầu nắng mỏi tìm tư phong

Tảo tần kết nụ kết bông

Bão bùng hạn hán bẻ cong mất mùa


Nhặt từ đất mặn bùn chua

Lưng còng tóc bạc vẫn thua thiệt đời

Quẩn quanh cho hết kiếp người

Dám đâu đũa mốc mà chòi mâm son


Thương về miền Trung


Trời hành chi lắm miền Trung

Lũ lụt hạn hán bão bùng bủa vây

Chan mưa nước mắt đường cày

Giáp mùa khoai sắn khói cay cả làng


Cuốc kêu khắc khoải đồng hoang

Hắt hiu cồn cát ngô vàng cà thâm

Chơ vơ cái kén con tằm

Cái nghèo dài đến trăm năm chưa dừng


Cả đời buộc bụng thắt lưng

Cơm và khoai vực bỗng dưng thâm tình

Nụ hôn hẹn đến hoà bình

Chong đèn tựa cửa vẫn đinh ninh lòng


Mặc hạn hán

Mặc bão giông

Mẹ như cây lúa bám đồng làm dâu

Oằn vai gian khó cơ cầu

Cách lòng xa mặt về đâu xuân thì


Tình


Nghèo rơm chăm chút lửa nhen

Được câu nồng ấm

Được thêm than hồng

Nhọc nhằn sẽ kết thành bông

Ao liền ruộng cả cũng không là gì


Lành hay đến để rồi đi

Ác luôn tự tại chỉ vì có không

Ao thu nắng dội mưa lồng

Xanh bèo che lấp vẫn trong như là


Một ngày cưỡi ngựa xem hoa

Ba năm mò mẫm chưa ra cái tình




. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 13.10.2017.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHAN THÀNH MINH TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004