Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













TRỞ VỀ DÒNG SÔNG


Con chim bói cá đứng trên hàng cọc đáy

Nhìn miết xuống dòng sông

Trầm ngâm đợi.

Có phải chú chim bói cá của ngày xưa

Vút cao lên trời xanh,

Trong niềm vui vỡ oà

Đứa bé lần đầu thấy loài chim xanh biếc

Con cá nằm trong cái mỏ dài cứng đơ,

Như số phần đã định,

Như con nước tràn vào kinh rạch róc rách

Buổi sớm, buổi chiều

Và tiếng bìm bịp kêu nước lớn:

“Bịp! Bịp…”

Tội nghiệp! Tội nghiệp!

Chốn quê xưa bao kiếp người lam lũ,

Đi hoài không hết sông

Đi hoài chưa qua sông…

Bên kia ánh đèn chói lọi

Bên kia thành phố lạ lẫm, ngát hương!


Đi vòng vòng mệt ngất,

Nắm lưng nhau rồng rắn thật dài

“Cá sấu lên bờ, người ta xuống nước…”

Nắn đất sét thành nu nống nu na

Nổ bôm bốp trưa hè,

Rồi tán một cây u

Bay vào xa tít,

U…U…U…

Nín thở u một hơi dài

Ra khỏi những trò chơi tuổi nhỏ.


Tôi trở về dòng sông

Ngai ngái mùi hơi nước ngày mưa

Nghe âm vang tiếng nước chảy trong hồn,

Chảy tràn nỗi nhớ

Đứa bé chân trần chạy hoài ở bờ sông,

Chạy hoài qua đám ruộng khô cằn nứt nẻ,

Cúi xuống moi từng con cua con ốc

Buổi chiều mới sa mưa.

Có còn không? Còn không?


Tôi trở về dòng sông,

Vốc bụm nước rửa mặt mới hay đầy bụi bẩn

Nghe con sông lên tiếng vỗ về:

Có gì đâu! Có gì đâu!

Mây bay rồi trời vẫn xanh trong…

Đứa bé khát khô cổ họng mùa hè,

Ngã mình xuống dòng sông bè bạn

Tắm mát giấc mơ xưa.


Bây giờ con chim bói cá đã bay đi,

Để lại tôi cùng dòng sông

Lềnh bềnh rác rưởi,

Ôi con sông muôn đời rộng lượng

Nhọc nhằn cưu mang, nhọc nhằn tuôn chảy

Cho tôi về đứng trước dòng sông

Thấy mình lầm lỗi- Một đời hư!


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ CầnThơ ngày 10.10.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004