Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















MỘT MÌNH


Đi một mình trên phố
Không có người khoác vai
Nhưng có người thèm khát
Được tự do như mình

Đi Shopping một mình
Tha hồ mà chọn lựa
Lại tha hồ ngắm gương
Tự thưởng mình ...cũng thích

Đi mua hoa một mình
Chọn cành hoa ưa thích
Nâng niu cầm trên phố
Coi như được tặng hoa

Đi xem phim một mình
Rạp vắng ngồi thoải mái
Có ông tây ngồi cạnh
Thế là mình có đôi

Ngủ một mình trong đêm
Tha hồ mà lăn lóc
Tha hồ mà mơ mộng
Không phải nghe sấm rền

Sống một mình thảnh thơi
Không bị ai căn vặn
Tha hồ mà nghe nhạc
Lại tha hồ làm thơ

Cứ một mình là sướng
Khối người ước như ta
Một mình ôi thích thật
Ồ Zê ... vui nhất mình

01/10/2017


MƯA THU

Mưa thu buồn giăng giăng khắp trên phố phường
Chiếc lá vàng chơi vơi giữa dòng nước trôi
Thu lạnh giá heo may mình ai bên trời
Ai biết rằng mưa rơi có ai sẽ buồn

Trên hè phố ai kia ngồi trông mưa về
Ca fe đắng rưng rưng mặn trên môi hồng
Nghe mưa về gợi bao dấu yêu năm nào
Môi cắn chặt ...dấu đi niềm đau dâng trào

Phương trời cũ xa xôi mình tôi quay về
Cho lòng mãi nhớ thương tình trong kỷ niệm
Cơn gió về rơi rơi nước mưa xuống vai
Khơi tim buồn lòng nhớ người xưa đã xa

Ai còn nhớ hay quên mùa thu xa rồi
Dĩ vãng buồn tôi đâu lãng quên ân tình
Mình tôi bước âm thầm trong thu giá lạnh
Tim vẫn hoài nhớ mong vườn xưa ấm êm .

05/10/2017


THU CA

Tim rồi sẽ nguôi quên niềm đau muộn phiền
Theo ngày tháng phôi pha tình xưa kỷ niệm
Thu đã về gợi tim nhớ nhung ân tình
Con đường xưa bây giờ mình em bước đi

Thu về lá rơi trong trời mây hiền hoà
Xui lá vàng rơi trên tóc mai hao gầy
Phố vẫn buồn nhìn theo bước chân em qua
Cho lòng vỡ rưng rưng nỗi buồn chứa chan

Bao ngày tháng tha hương dạt trôi xứ người
Bao mùa nắng phôi pha niềm đau trong lòng
Son thắm hồng tô lên nét môi nhạt nhoà
Em bây giờ đã quen nỗi buồn ...lẻ loi

Chân nhẹ bước bên khung trời thu êm đềm
Mây vẫn hồng thì duyên cớ chi ta buồn
Nắng vàng gọi em bước giữa đời bình an
Quên đi tháng ngày chất chứa sầu đau .

05/10/2017


NHỚ XA

Hà Nội trong chiều chia xa
Mong manh tia nắng gợi buồn
Hàng cây im lìm không nói
Phố chiều tiễn một người đi

Con đường đêm nay buồn hiu
Như đang thương nhớ một người
Mình ai thẫn thờ cất bước
Đi về cuối trời lẻ loi

Người ơi ! Người ơi ... mình tôi
Âm thầm trong chiều tiễn biệt
Chờ mong một bàn tay vẫy
Để vơi nỗi buồn biệt ly

Chiều nay thu trên đất khách
Ly cà fe đắng trên môi
Bóng ai nhạt nhoà trên phố
Chiều đi ... nỗi buồn đầy vơi .

Ngọc Phụng 27/09/2017


MÙA THU KỶ NIỆM II

Anh còn nhớ mùa thu xưa kỷ niệm
Trăng thượng tuần vằng vặc sáng lung linh
Bước bên anh lòng ấm áp lạ thường
Mùa trăng ấy để lòng em xao xuyến

Em say đắm trong mùa trăng diễm tuyệt
Lá vàng rơi cũng đẹp tựa hoa đăng
Em ngốc nghếch dỗi hờn rồi chia biệt
Mùa thu buồn từ đó phải không anh

Thu vàng đến lòng sao buồn trống vắng
Lá vàng rơi chỉ còn chút mong manh
Ngày xưa ấy ... mùa thu xưa kỷ niệm
Lại len buồn ... mỗi độ nắng thu buông .

29/09/2017


MÙA THU KỶ NIỆM

Anh mùa thu vẫn đến bên đời em
Anh khoảng trời êm ấm nơi bình yên
Một lần hạnh phúc còn trong ký ức
Một lần còn nhớ ta đã yêu nhau

Dẫu thời gian trôi mãi đi về đâu
Tâm hồn em đầm ấm trong tình si
Kỷ niệm đẹp vẫn còn đây anh hỡi
Trái tim yêu còn mãi mãi yêu thương

Thu vàng trôi mà mùa thu vẫn đây
Vẫn nồng thơm khoảng trời yêu thiết tha
Cho dù mai mùa thu có khuất xa
Em vẫn còn lưu giữ mùa thu xưa

Em ngồi đây một mình nơi xứ xa
Nhớ vòng tay nụ hôn anh đã trao
Về miền nhớ thấy lòng yên vui quá
Khoảng trời hạnh phúc ta đã bên nhau

Tháng ngày qua tình anh nâng đỡ em
Đã vượt qua chặng đường đầy xót xa
Lòng thật ấm nhớ về tình yêu ấy
Nhớ môi hôn và ánh mắt thân thương

Thu về đây ... nghẹn ngào nỗi nhớ anh
Phương trời xa người ơi xin ấm êm
Đừng để nhớ ! Đừng để sầu lên mắt
Dấu yêu xưa ... còn giữ mãi trong tim .

09/09/2017


THU VỀ

Ráng chiều le lói bóng hoàng hôn
Vài cánh Sâm Cầm mải miết bay
Thu về sen lụi tàn trong lá
Lòng thấy rưng rưng một nỗi buồn
Tình như cơn mộng thời con gái
Vần thơ anh tặng vẫn còn lưu
Để cho lòng vỡ từ thu ấy
Phải chi đừng giận hờn nông nổi
Có phải bây giờ ta có nhau .

20:22 ngày 14/09/2017

Biết rồi mình đã xa nhau


Chỉ còn trong em mùa nhớ
Em anh bây giờ ly biệt
Hai đường hai bóng chia đôi
Mùa thu trăng lên vời vợi
Hai người chung nỗi cô đơn
Một mình em không dám nhớ
Nhìn trăng một bóng ngang trời
Thương mình thu xưa khờ dại
Trọn đời mang kiếp cô liêu

22: 24 ngày 14/ 09/2017

Dường như là mưa lại rơi


Giữa một chiều thu xa lắm
Vì sao ... vì sao anh hỡi
Mặc lòng cho mưa rơi rơi
Chia tay nào không tiếc nuối
Duyên tình thôi đành lẻ loi
Dường như mùa thu đã nhạt
Lá vàng cứ ào ào rơi
Mùa thu bây giờ giá buốt
Thu sang ...buồn nhớ một người
Thôi đừng hờn thu anh nhé
Nỗi buồn nào chẳng rưng rưng
Thu về mình em vẫn nhớ
Trời đêm lá vàng lại rơi .

22:47 ngày 14/09/2017


THU NHỚ

      Gió thu thổi đến nao lòng
Phất phơ trong gió mấy cành Tường vy
      Ngập ngừng trong tiếng thu đi
Có lời thủ thỉ lúc vừa đầu đêm
      Trời đêm thăm thẳm êm đềm
Nao nao tiếng sóng gọi miền yêu xưa
     Hồ Tây như thực như mơ
Thực là kỷ niệm mơ là chiêm bao
      Thả hồn trên sóng thủa nào
Yêu ! Hôn ! Khờ dại ngọt ngào tình xưa .

31/08/2017


THÁNG BẢY MÙA NGÂU ll

Tháng bảy mùa Ngâu mưa rơi rỉ rả
Ai ra vào mong nhớ một vần thơ
Mưa sập sùi cho nỗi nhớ chơi vơi
Chiều chầm chậm gió đi ngoài song cửa

Đêm mưa xuống nghe xao lòng kỳ lạ
Mùa thu rồi không ngớt giọt buồn Ngâu
Anh giờ này không biết ở nơi đâu
Mưa rả rích chắc cũng buồn lắm đấy

Tôi vẫn nhớ mùa Ngâu khi hò hẹn
Đội mưa ròng không lỗi hẹn vì mưa
Ta bên nhau biết đâu là mùa cuối
Rồi chia tay từ đó chẳng quay về

Hai số phận hai cuộc đời nghiệt ngã
Biết đâu còn thương nhớ để mùa sau
Biết giờ này anh còn nhớ mưa Ngâu
Mưa kỷ niệm để lòng tôi đau xót

Tôi nhớ lắm ... nhớ chiều cơn mưa đổ
Nay một mình cho nỗi nhớ chênh chao
Ngắm mưa rơi lòng mong ước một lần
Anh bên cạnh ... nhẹ nhàng hôn lên tóc

Cho nỗi nhớ vơi đi lòng tủi hận
Xa nhau rồi thương nhớ mộng tàn Ngâu .

06/09/2017


THÁNG BẢY MÙA NGÂU l

Lấy tình anh lấp vào khoảng trống
Để mong mình rắn rỏi thêm lên
Ai đâu biết khoảng trời kỷ niệm
Chỉ làm em trống vắng thêm nhiều

Em vẫn cố dặn lòng cứng cỏi
Nhưng vô tình lại yếu mềm thêm
Vì lúc cố là lòng mềm yếu
Lòng không mềm đâu cố làm chi

Thôi cứ để con tim mầu nhiệm
Biết cho đi nhận lại vô thường
Để kệ nó tự mà điều tiết
Sẽ vững vàng khi hết đau thương

Còn hơn quên để mà lại nhớ
Tháng bảy về mưa ngâu giăng giăng
Cho nỗi nhớ đôi bờ hư thực
Lại được yêu thương trong mong manh .

31/08/2017 trời mưa ...


TRỞ VỀ TUỔI THƠ XƯA

Con lại về bên trời thu tháng tám
Trái hồng ngâm còn lúc lửu trên cành
Cành lựu vẫn lập loè như thắp lửa
Trái bưởi ơi nắng rám cả hiên nhà
Con lại về bên vầng trăng tháng tám
Để nghe tiếng trống cơm mùa lễ hội
Đêm rước đèn rạo rực đến nôn nao
Thấy mênh mông vầng trăng trôi bát ngát
Cốm nhà ai theo gió thoảng thơm nồng
Nghe lũ trẻ tùng rinh rinh nhộn nhịp
Tuổi thơ về như thuở mới nguyên sơ
Ôi mong ước tuổi thơ về mấy độ
Trái hồng bì xao xuyến ngọt đầu môi
Tóc đuôi gà còn thơm hương lá xả
Mùa trăng về lũ trẻ hát quanh thôn
Con ngốc nghếch cầu mong mình nhanh lớn
Làm người lớn ...trời ơi sao thích thật
Được đẹp xinh , được duyên dáng muôn phần
Mà đâu biết tuổi thơ là sướng nhất
Con lớn rồi thấy tiếc tuổi thơ xua
Làm người lớn ...đã bao lần con khóc
Sao cuộc đời người lớn lại khổ ghê
Ngay cả khóc cũng không còn như trước
Nước mắt rơi phải dấu khỏi ai nhìn
Con chẳng muốn mẹ ơi con chẳng muốn
Làm người lớn thấy vô cùng mệt mỏi
Trở về thôi tuổi thơ bé năm nào
Để được khóc mỗi khi lòng đau khổ
Để được cười cho nước mắt khỏi rơi
Đêm trăng sáng nhớ quê nhà day dứt
Con ước về ...bên mẹ mái nhà xưa

14/09/2016


VU LAN NHỚ MẸ

Những lúc khổ đau con trở về bên mẹ
Khi gồng mình đã quá mỏi mẹ ơi ...
Để bên mẹ con vẫn là bé dại
Được mẹ yêu nâng dắt , cưng chiều
Con đã đi qua những ngày nắng cháy
Nhớ tay gầy mẹ quạt những đêm xưa
Bàn tay mẹ không hề mệt mỏi
Bền bỉ cho con mát những đêm hè
Những ngày đông chân ngập trong bão tuyết
Biết cuộc đời không ưu ái cho con
Nhưng con biết trong tấm lòng của mẹ
Tình thương con lòng mẹ vẫn dâng đầy
Để con vững bước trên đường thiên lý
Lòng mẹ yêu tất cả chỉ cho con
Vẫn mong con trọn vẹn những vuông tròn
Con vẫn hiểu lòng mẹ yêu là thế
Biển bao la đâu đã xứng ân tình
Con xa quá ...không thể về bên mẹ
Nhưng tấm lòng vẫn chỉ muốn nhiều hơn
Những tình thương để an ủi tuổi già
Mẹ tha lỗi cho đường xa xôi quá
Tháng năm ròng mòn mỏi những nhớ thương
Mẹ sinh con cho hết những ân tình
Dòng máu mẹ chắt chiu thành máu thịt
Dòng sữa mẹ đã cho con khôn lớn
Để can trường sống giữa những khổ đau
Con rắn rỏi để không hề than khóc
Nước mắt Ngọc ngà chỉ khóc vì vui
Hôm nay nhớ ngày Vu Lan báo hiếu
Con xa xôi nước mắt lại rưng ròng
Chỉ biết viết lời tôn vinh lòng mẹ
Đã sinh con ..khôn lớn chẳng ở cùng
Đông sắp tới trời cao và xanh thẳm
Con mong về được sống với mẹ yêu
Được ấm áp trong căn nhà  bé nhỏ
Tuổi thơ dài mãi mãi ...suốt đời con .


28/08/2016


ĐÓA HOA ĐÔI

      Lung linh một đóa hoa đôi
Nở ra tươi thắm bên trời mùa thu
      Ngọt ngào như một lời ru
Tình hoa ý chủ như vừa hiểu nhau
      Dịu dàng anh trước em sau
Bên nhau mãi mãi một mầu thắm tươi
      Tình yêu đẹp đẽ không rời
Hoa hay ánh mắt của người yêu nhau
      Chỉ là một chút sắc mầu
Mà thu thắm cả một bầu trời em

12/09/2016
Cám ơn hoa của tuần mới !



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ Varsovie BaLan ngày 10.10.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004