Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

















HUYỀN THOẠI KONTUM

 Tiếng thông ru đời thiếp ngủ
 Kontum một trời sương rơi
 Mai kia biết còn ai kể
 Khi cây Chung Thủy* chết rồi
 
 Có dòng Dak Bla chảy ngược
 Đi vào ngoạn mục đời nhau
 Hận thù từ muôn năm cũ
 Vẫn còn đây nỗi đớn đau

 Tiếng chuông ngân vào nỗi nhớ
 Dã quỳ vàng ánh trăng phơi
 Ngực em phập phồng mộng mị
 Hồn ta mắc nạn lâu rồi

 Rượu Cần lưng bầu chờ sáng
 Lệ nào em khóc cho ta
 Nhà Rông chưa tàn ngọn lửa
 Hương em hay khói quê nhà

 Ai khóc mà đời thổn thức
 Yêu người biết thuở nào quên
 Thiên đường có nhiều lối rẽ
 Ngã nào cũng chẳng có tên !
 
 Phụ chú: * Huyền thoại kể rằng đôi trai gái yêu nhau nhưng vì hận thù giữa hai bộ tộc nên tình duyên tan vỡ. Họ chết đi hóa thành cây Chung Thủy, 2 cây cùng một gốc bên bờ sông Dak Bla ( cây Tơ Đáp và cây Si ). Năm 2012 đã bị chặt bỏ, thật đáng tiếc !


ÁO LỤA PHƠI BUỒN

 Em đi áo lụa phơi buồn
 Ta về nghe gió thổi mòn lối thu
 Quê nghèo vắng tiếng mẹ ru
 Nỗi đau còn đó buổi từ tạ xưa

 Đời nhau định sẵn cơn mưa
 Nên giờ hai đứa vẫn chưa hết buồn
 Nếu xưa đừng ghé môi hôn
 Người dưng qua phố ai còn nhớ ai

 Sao em lại cắt tóc dài
 Lấy gì che gió tạt ngoài hiên mưa
 Ta còn đau một hồn thơ
 Khi mà bến cũ sông hờ hững trôi

 Tóc bay áo lụa nghiêng trời
 Ta đem phơi gió bên đồi trăng tan
 Lá nào rụng xuống trái ngang
 Nắng nào hiu hắt khi hoàng hôn rơi

 Buồn xưa và nỗi ngậm ngùi
 Tình ta với nhỏ một đời ăn năn
 Ta về nói với xa xăm
 Đời sao cứ lấy lỗi lầm buộc nhau !



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ChâuĐốc ngày 10.10.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004