Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
















Bốn Hai Năm                        
                           Gặp  Người Xưa...


Nhà tôi tựa lưng vách núi
Em ngỡ ngàng gặp lại người xưa
Trong em
Vẫn là tôi của năm tháng cũ
Một thời trang vở chép tình thư
Bạc áo chinh nhân với người yêu phố thị.

Mình không thể trách thời gian oan nghiệt
Chuyện cuộc đời dâu bể vốn xưa nay
Ngày gãy súng không trọn lời giã biệt
Tình có hẹn đâu mà để đợi chờ...

Cả hai ta đã đời riêng định phận
Đừng bận lòng khi gọi nhớ về nhau
Cứ xem như một khúc lý qua cầu
Em không thể
Và đời tôi không thể...

Trăng khuya vàng úa lưng đồi
"Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường..."*
Hỏi lòng sao cứ tơ vương...


* Kiều-Nguyễn Du


         Hỏi Cố Nhân
                 
Ở đây buồn lắm cố nhân ơi
Trông chuyến xe qua lại nhớ người
Mây giăng lưng núi mờ sương khói
Ta đếm thời gian tóc trắng rơi.

Ở đây vàng võ chiều cô quạnh 
Ta với mình ta nhớ mênh mang
Hơn nửa đời lưu thân phiêu bạt
Biết ở phương nào chốn cố hương.

Ta hỏi đời ta vạn nỗi sầu
Trăm năm mây gió có chờ nhau
Tình như trăm nhánh về vẩy gọi
Trăm nhánh vây đời ta khôn nguôi.

Ai biết cho ta lòng u uất
Cả đời  phiêu bạt đã buông tay
Non nước cũng đành thôi lỗi hẹn
Núi đợi sông chờ chẳng nhạt phai.

Ở đây buồn lắm cố nhân ơi
Nửa mảnh trăng nghiêng lại nhớ người
Không dưng tình lụy sầu chất ngất
Đêm trắng canh trường chiếc lá rơi.


     

. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ Lâm Đồng ngày 10.9.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004