Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















TẶNG BẠN


Thắm thiết yêu khi trẻ

Cay đắng ghét lúc già

Ông Trưởng ban Hòa giải

Vợ chồng cũng thế a?


8.3.2014


MONG MANH


Bất ngờ ánh trăng non

Bay ngang qua cửa sổ

Chợt nhận ra đời mình

Mong manh như ngọn gió…


Thu, 2015


ĐƯỜNG XA NGHĨ NỖI…



Nhắm mắt lại, tôi mới nhìn thấy cái không nhìn thấy

Núi nhảy múa suốt ngày đêm ở chỗ đứng riêng mình

Đàn chim di cư bay trong vòm ngực em

Và Tiên Dung khỏa thân trên điện thờ

Da thịt nàng sáng như mảnh trăng đêm



Bịt tai lại, tôi mới nghe thấy cái không nghe thấy

Tiếng suối chảy róc rách trong một hạt cát

Lời than vãn khôn nguôi của gốc cây non

Những ngôi sao rơi, thét lên trong giông bão

Còn sấm sét thì im lặng đáng sợ



Chẳng nghĩ suy gì, tôi mới biết cái tôi không thể biết

Dưới nước có rất nhiều luồng nước, trên trời càng có lắm tầng trời

Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh”(*)

Tôi đi xuyên các đại dương mà áo không hề ướt

Qua tám kiếp giang hồ, trước khi được tái sinh…


--------------------

(*) Câu thơ Nguyễn Du


MÙA THU ĐẾN…



Mùa thu đến thăm tôi và để lại

Dấu chân vu vơ… những chiếc lá vàng

Và nỗi buồn mong manh tinh khiết

Giữa sắc trắng mây trời bay lang thang


Mùa thu ở trong tôi và đánh mất

Mối tình tươi non thuở nảo thuở nào

Em yêu ơi, thôi em đừng thổn thức

Dày vò tôi qua mấy cõi chiêm bao…


Mùa thu bỏ tôi đi và vứt bỏ

Bao mộng mơ cuối gió heo may

Tôi chỉ còn một giọt sương lạnh buốt

Đọng không tan… từ tuổi thơ ngây…


Vĩnh Thanh, 2009


BÊN SÔNG


Ngôi nhà nho nhỏ bên sông

Có cô con gái lấy chồng bến xa

Chỉ còn đôi vợ chồng già

Đêm đêm cứ gọi nhau là “ cục cưng”…


BỖNG THẤY …


Một sáng, bỗng thấy mình thừa ra ở thế gian này

Người lửng lơ như trôi trong mây

Xung quanh nhàn nhạt màu vô cảm

Không thấy cái gì dở, chẳng thấy cái gì hay…


Một chiều, bỗng thấy cõi đời này như thực lại như hư

Gió vào lòng mình rồi ra như qua gian nhà trống

À ra đây là tiền, kia là cái xe con, còn đó là chiếc cổng

Biệt thự với túp lều gianh, phân biệt để làm gì…


Một đêm, bỗng thấy mình thực là vô tích sự

Lúc nào cũng lo nghĩ về văn chương, liệu có cần cho ai

Tất cả đã lập trình trong máy tính

Mình chỉ mỉm cười, bắt tay… vu vơ ở bên ngoài…


2016


LÀM SAO BIẾT ĐƯỢC


Em ơi,

Làm sao biết được kiếp sau, em sẽ là gì ?

Là giọt mưa mong manh bay ngang trời kia chăng ?

Là con chim nhỏ hót ríu ran trên cành cây kia chăng ?

Là bông hoa dại nở vu vơ cuối góc vườn kia chăng ?...


Em ơi,

Làm sao biết được kiếp sau, anh sẽ là gì ?

Là tảng đá tím đứng lẻ loi bên đường kia chăng ?

Là dòng sông đục, chảy khôn nguôi sau cơn mưa kia chăng ?

Là dáng núi xa, giấu vẻ mặt buồn trong khăn mây kia chăng ? …


Em ơi,

Làm sao biết được ta còn kiếp sau ?

Làm sao biết được ta còn thấy nhau ?

Làm sao biết được nỗi buồn qua mau ?

Làm sao biết được tim mình không đau ?…


MAI CHÂU


Bản Lác cây cao, nhà sàn chênh chếch nắng

Mường Hịch khe sâu khói biếc bay lên trời

Váy áo xập xoè chợ thổ cẩm

Em gái nghiêng ô che một nửa nụ cười

Che vòm ngực mởn mởn xanh

Mùa Xuân đã đến rồi



Bạn từ đâu đến, ta ko biết

Đến đây buồn vui đều tan hết

Vít cong cần rượu là cái bụng sướng ngay…

Ới giời ơi

Con cái nhà ai mà xinh thế

Em ăn xôi nếp thơm mười ngón tay…

2013



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 10.9.2017.

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004