Việt Văn Mới
Việt Văn Mới














QUỲNH HOA..


Người ở phương trời ta ở đây

Người thì góc biển kẻ chân mây

Hoàng hôn đâu hẳn về phương ấy

Ta vẫn hồn nhiên cốc rượu đầy


Người đã xa rồi quên cố hương

Hình như ta nhắc để mà thương

Trăm năm hồ dễ đêm tri ngộ ?

Chớp mắt buồn ơi cuối dặm đường


Ta đứng bên đồi nghe gió than

Trong vườn sương đẩm lá miên man

Quỳnh hoa là loại hoa vương giả

Nhưng nở không lâu đã vội tàn..


Lữ khách chừng như lại muốn về

Quê hương biền biệt dấu sơn khê

Ta đứng bên đời thương cánh nhạn

Hun hút mây trời đâu bóng quê ???


ĐỘC ẨM…(1)


Chỉ là

giọt nước phù du

Rơi trong khoảng lặng

mây mù viễn khơi

Không em

ta một mình thôi

Vẫn ta và nửa cuộc đời

trầm luân


Tay nâng chén rượu

ngập ngừng

Ngoài hiên lá rụng

lưng chừng

lá bay

Tay nâng chén rượu

ngang mày

Uống

cho quên hết những ngày

cô đơn…


ĐỘC ẨM (2)


Cạn ly

ngữa mặt cười vang

Con đường danh lợi

trăm ngàn vết roi

Tới ga

tàu sẽ hú còi

Kẻ đi

người ở

trăng soi dặm trường


Cạn ly

đời vốn vô thường

Sá chi sỏi đá

con đường đã qua

Ừ thôi

bóng đã chiều tà

Trăm năm vô ngã

vẫn là phù hư…



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 12.03.2017 theo nguyên bản tác giả gởi từ TâyNinh .
Trang Trước
Trang Tiếp Theo →

TÁC PHẨM CỦA HỒ CHÍ BỬU TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004