Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

Tranh sơn mài của cố họa sĩ Tạ Tỵ











Có Phải Người Về Một Ngày Tháng Bảy


Có phải người về từ thiên niên vạn cổ

đi qua khu vườn hoang sơ

bằng tiếng hát của loài chim cô đơn

những hình tượng vô tri trên phiến đá

con bướm nâu yên lặng nhìn mùa hạ luồn qua khe cửa

như bàn tay gầy guộc của kẻ trú mưa bên lề thành phố

nỗi buồn tan theo những cuộc vui ngắn, không thố lộ

Một ngày tháng bảy…


Có phải người về ngọn gió phong trần đưa đẩy

kẻ tha hương gói trong manh áo bạc chút muộn màng

mùa hạ hôn lên đồi cây lãng đãng

mượt mà như rừng núi giang san

nhắc ai đó

rằng con suối tuổi thanh xuân đã trườn đi vội vã

cùng những nỗi niềm không thể đặt tên

Một ngày tháng bảy…


Có phải người về mang theo ước mơ vụn gãy

của một thành phố buồn trên một đất nước buồn

trái tim chạy tìm

mùa trăng năm xưa, ấm áp tiếng chuông ngân

nụ cười vĩ nhân và kẻ hậu sinh cúi mặt

những nếp nhăn vũ trụ hằn lên ánh mắt

lịch sử nhạt nhòa

trang lành, trang rách,

thiên tài nào ray rứt khóc quê hương

oặn đau đổ vỡ

Một ngày tháng bảy…


Có phải người về trên con ngựa hồng bay nhảy

dẫm lên tảng đá năm xưa còn ghi khắc công ơn

của quê hương, bè bạn, cuộc đời

lời tổ tiên vang vọng

nhắc cho loài người đứng bên rìa kiếp sống

đêm ru ta vui, ngày ru ta ngủ

con đường tử sinh nào cũng ở khúc cuối hành trình

chẳng ai tránh khỏi

và nghĩ cho cùng

chẳng có nhục nào lớn hơn nỗi nhục mất giang sơn

Một ngày tháng bảy…


Có phải người về tháng năm đưa đẩy

còn lại nụ cười, an ủi những hoài niệm trong tim

có ai nghe được nỗi buồn yên lặng ?

và vạt nắng xuyên qua kẽ lá

thướt tha như nói lời từ giã

mới như hôm qua mây đùn trắng xóa…

còn ai đó xót xa thành xưa lăng cũ

vần vũ sơn khê, đổ nát núi đồi

buổi chiều tàn hạ bể dâu

bay về đâu

chút bụi hư danh rơi theo bàn tay phủi ?

Một ngày tháng bảy…


Có phải người về bàn tay run rẩy

ta đã già đi nào có ai hay

nhớ những năm xưa múa miệng vung tay

năm ba đứa ôm giấc mơ tráng sĩ

ôi tâm nguyện một thời

mà nay, dao cùn, kiếm rỉ

đứa còn, đứa mất

lời thơ đau, tan tác quê người…

nhớ những đêm mưa, trong ánh lửa sáng ngời

tiếng ai hát

gửi về sông núi bài ca chung thủy

nay ngoảnh lại,

giữa đất trời âm ỉ

giọt máu hồng vẫn chảy về tim

nhưng sao thấy xót xa, nuối tiếc

tìm mãi không ra vòng tay nào đủ rộng

để ôm thiên thu cuối hạ ?

Một ngày tháng bảy …


tháng 7-2017



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ Belgique ngày 08.9.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004