Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

















MỘT LẦN ĐƯỢC KHÓC VỚI QUÊ

 
Ngước lên thấy lạ mặt người
  Nhìn ngang ngửa thấy một trời bể dâu
  Thư hùng còn một nhát dao
  Vết thương âm ỉ cứ trào máu tươi

  Giết nhau rồi bịt miệng đời
  Đằng sau tiếng nói giọng cười vuốt ve
  Hồn đêm mù mịt vỉa hè
  Độc huyền ai dạo não nề khúc mưa

  Tin người nên bị bùa mê
  Sống là cõi tạm đừng thề thốt chi
  Một bầu khí quyển sân si
  Giữa trầm luân lạc người đi kẻ về

  Một lần được khóc với quê
  Và xin tạ tội lỗi thề năm xưa!


VỀ YÊU HOA CÚC

 
Bây giờ có phải mùa thu
 
Mà sao lá rụng vàng từ chiêm bao
 
Từ khi binh lửa lạc nhau
 
Những yêu dấu cũ đổi màu thê lương

 
Đò đời dẫu lỡ chuyến thương
 
Chiều nay bến cũ mưa buồn buồn rơi
 
Đêm nghe tiếng vạc ngang trời
 
Mái đời hoang phế đầy vơi nỗi niềm

 
Lên trời ngọn khói bay nghiêng
 
Gió qua vườn cũ tóc huyền đưa hương
 
Áo vàng hoa Cúc anh thương
 
Hàng cây đợi nắng rập rờn tiếng chim

 
Đêm nay một ánh trăng chìm
 
Như ai nức nở bên thềm tiếng mưa
 
Và em như dáng thu xưa
 
Về trong nỗi nhớ lúc chưa lạc người !



 VỀ LẠI BẾN XƯA

   
- Tặng chị Lộc Tưởng và anh Lương Thư Trung

 Xa người từ chuyến đò trưa
 Nghe sông hát những lời chưa muộn phiền
 Tóc dài nón lá che nghiêng
 Yêu người từ độ hẹn nguyền tóc tơ

 Tình mình đẹp tựa bài thơ
 Áo thơm hơi ấm mắt ngơ ngẩn tình
 Ráng chiều đỏ phía bình minh
 Khổ đau, hạnh phúc cứ rình rập nhau

 Cuộc đời là giấc chiêm bao
 Nên quên và nhớ xé rào nhân duyên
 Trần gian từ lúc đảo điên
 Hồi chuông rung động một tiền kiếp mưa

 Trở về tìm lại bến xưa
 Xa người thuở chiến tranh vừa nổi lên
 Lục bình tím khúc sông quen
 Và mùa xuân cũ chưa quên... tới giờ !



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ChâuĐốc ngày 08.9.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004