Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















NGHE MƯA NHỚ PHỤ MẪU

 

Ngày không bao giờ tàn

Nguyệt không bao giờ tận

Khép lại xuân thu

Hết một đời người

Hữu hạn là không

Vô hạn cũng là không

 

Mới ngày nào cha mẹ anh em

Dưới một mái nhà bên nhau quấn quít

Trách nhiệm chung vai

Buồn vui chia sẻ

Nhớ công cha cơm no áo ấm

Mong con nên phận nên danh

Nhớ câu cha dạy

Kính trên nhường dưới

Hiếu đạo vẹn toàn

Sau lưng là vòng tay mẹ

Niềm tin chỗ tựa

Dẫu khi con đã vào đời

Vọng mãi mái nhà xưa

Muốn quay về nghỉ ngơi tịnh dưỡng

 

Bốn mùa vội đến vội đi

Mẹ cha giờ đây quá vãng

Đông về rét buốt giăng trời

Đất lạnh đồi hoang

Nghe mưa nhớ Người xa xót

Luật vô thường

Tử sinh qua một nhịp cầu

Mơ hồ dáng mẹ

Mịt mù bóng cha.     

 

HẠN

 

Khắp mặt đất

Mùa này không mưa nổi

Mắt trông lên

Mây cứ ở trên cao

Khe suối cạn

Cá nguồn mắc cạn

Đá cát trơ trần

Đâu có lối về sông

Con chim nhỏ chờ cơn mưa rớt

Mới vỗ cánh bay tìm hạt nụ mầm

 

Bao mạch nước

Chỉ khuôn tầm bé nhỏ

Kẽ vi mô một giọt chứa đã tràn

Cất giữ lại

Để dành khi khô khát

Giữa chặng đường

Lúc nắng lửa khát khao

 

Riêng mùa hạ

Đâu chỉ làm đất khát

Mùa thu khô

Hoa vẫn héo tan tành

Tay vẫn đợi

Vun bồi lên đất ướt

Lá nên xanh

Cây trái

Những mùa hoa.



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ NhaTrang ngày 13.8.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004