Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới












TRỞ LẠI SÀI GÒN NGỒI BÊN MỘ MẸ


 

ẦU Ơ, CON ẲM BÓNG THEOTẠ ĐỜI

 

Mẹ cười bưng bát cơm thiu

Ầu ơ, móm mém hắt hiu phận bèo

 

Mặc lòng trời đất cheo leo

Ầu ơ, con ẳm bóng theo tạ đời.

 

TRĂNG GIÀ VẮT XÁC BÊN HÀNG TRẦM LUÂN

 

Cội mai chết tự đêm qua

Đất trời rụng bóng làm nhòa thế gian

 

Biển im, núi sững, sầu mang

Trăng già vắt xác bên hàng trầm luân.

 

CON CƯỜI BÊN MỘ VUI CÙNG NỖI ĐAU

 

Mót tàn hơi, níu thời gian

Đất trời chết điếng trần gian mịt mùng

 

Mông lung cát bụi mông lung

Con cười bên mộ vui cùng nỗi đau.

 

CÕI XA VẰNG VẶC MỘT MÀU QUẠNH HIU

 

Thế gian chụm giữa cơn đau

Vỡ ra thành lệ rụng vào mộ sâu

 

Khuya đi trăng dọi mối sầu

Cõi xa vằng vặc một màu quạnh hiu.

 

(Sài Gòn, tháng 8/2017)




cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 11.8.2017

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004