Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
















     PHƯỢNG TÍM 

Phượng ơi tím lặng lối thương
Dịu dàng toả sắc nhẹ vương bên trời
Xuyến xao sương đọng cánh môi
Chênh vênh nhành lá nghiêng soi mặt hồ
Xuân Hương gợn nhẹ sóng xô
Giọt buồn phố núi len vô tim mình
Gió vờn cánh mỏng rung rinh
Hoa rơi từng cánh vô tình... tim đau
Ngày xưa giờ ở phương nao
Nhành hoa phượng tím hôm nào chung tay
Cô đơn nghiêng bóng chiều say
Ngậm ngùi yêu dấu ai hoài tương tư?
Bên hoa phượng tím bây chừ
Vương vương Đà Lạt... Dường như người về!
                  

          ĐÀ LẠT MƯA

    Chiều mưa phố núi bay bay
Nhành hoa phượng tím khẽ lay dịu dàng
    Nghiêng vai chạm chiếc lá vàng
Giật mình dừng bước, khẽ khàng: hạt mưa
    Rừng thông hát mãi nhặt thưa
Hòa trong hơi gió nghe mưa đất trời
    Mây trôi niềm nhớ chơi vơi
Lênh đênh huyền thoại rơi rơi tan nhòa
    Lang thang Đà Lạt mình ta
Chập chùng đồi dốc nửa xa nửa gần
    Hương xưa về đọng bâng khuâng
Chiều mưa Đà Lạt bao lần trong tay
    Xuân Hương trăng vỡ đêm nay
Vàng rơi sóng sánh sương bay mặt hồ
    Đâu đây lạc chiếc lá khô
Đăng khơi nỗi nhớ tràn vô tim mình.
                            


 LANGBIANG

Mây chiều lãng đãng vắt ngang
Núi non ẩn hiện mơ màng trong sương
Nắng buông mềm mại tơ vương
Lung linh huyền ảo hòa hương hôn hoàng
Langbiang Langbiang
Say sưa giấc mộng trần gian Lâm Đồng
Dốc quanh lượn giữa rừng thông
Vi vu khúc hát bềnh bồng cao nguyên
Langbiang khúc cồng chiêng
Dịu dàng sơn nữ như tiên giáng trần
Dã quỳ vàng đến bâng khuâng
Mùa đông về đến trong ngần câu thơ...
          


 MỘT CHIỀU ĐÀ LẠT

Một chiều Đà Lạt buồn tênh
Nắng vàng úa vạt thông bên đồi buồn
Lưng chừng mây lững lờ buông
Nhẹ nhàng cơn gió đan luồng tóc mây

Một chiều Đà Lạt trắng tay
Đơn côi đếm bước chân ai lối về
Phố quen tím lạnh lê thê
Dốc tình lặng tiếng đi về ngày xưa...

Một chiều Đà Lạt ướt mưa
Mơ bàn tay ấm ngày chưa giã từ
Trái tim còn trống nhiều ư?
Nhớ thương đã kín dường như tràn rồi

Một chiều Đà Lạt gần thôi
Tay trong tay lặng bồi hồi nhịp tim
Thời gian trôi biết đâu tìm
Lời yêu đương đọng êm đềm bên hoa

Một chiều Đà Lạt mình ta
Đưa tay nắm nhớ thương qua nơi này
Cuối tầm tay... chẳng vòng tay
Cửa tình ái khép chiều nay mất rồi
                

 ĐÀ LẠT NHỚ

Chiều nay bỗng nhớ Xuân Hương
Đà Lạt một thuở còn vương bên mình
Nhớ cà phê... khúc nhạc tình
Du dương thông hát lung linh mặt hồ
Thành phố đan quyện sương mờ
Dốc cao rồi thấp như mơ thiên đường
Con đường Phù Đổng Thiên Vương
Nhà ai phượng trắng lối thương hôm nào
Langbian gió xôn xao
Trúc Lâm Thiền Viện ngạt ngào hương hoa
Tuyền Lâm yên ả hiền hòa
Suối vàng Suối bạc hồn ta lạc vào
Tình yêu thung lũng vẫy chào
Mộng Mơ đồi với biết bao xuân tình
Hồ Than Thở in bóng hình
Đồi Thông Hai Mộ làm mình xót xa...
Đà Lạt ơi ! khúc tình ca
Thác Prenn đổ chan hòa quanh năm
Nhớ lời ai đó thì thầm
Xa rồi hãy nhớ về thăm chốn này...
                 

  CẢM XÚC CÙNG ĐÀ LẠT

Lâm Đồng chẳng phải quê hương
Mà bao kỷ niệm vấn vương thật nhiều
Từ ngày mới bước vào yêu
Thương sao tiếng gió thông chiều tương tư
Ươm mây bãng lãng sương mù
Long lanh giọt ngọc mùa thu dịu dàng
Kiêu sa giữa núi non ngàn
Lang Bi Ang khoả hôn hoàng trên mây
Hồn trăng loang loáng nước đầy
Bên Xuân Hương nhớ bàn tay ngại ngần...
Ta về phố núi bâng khuâng
Nguyên sơ cảm xúc như lần đầu tiên!
                   

  NGÀY TRỞ LẠI

    Mưa về nắn nót so dây
Cung tơ phím nhạc hoà đây lời rừng
    Đồi thông thả tiếng lưng chừng
Nửa cho ngày trước... ngập ngừng hôm nay
    Vẫn nghiêng lối cũ chiều say
Của ngày phố núi nắng phai bên đồi
    Vẫn cơn gió nhẹ bồi hồi
Ấm bàn tay nắm cùng ngồi bên nhau
    Vẫn nghe thông hát lao xao
Âm vang dốc nhỏ ngày nào mưa vây
    Chiều nay thương nhớ về đây
Ta gom ký ức nhặt đầy con tim...
                     

 ĐƯA CON VỀ

Đưa con về với ngàn thông
Để nghe
Khúc hát mùa đông
Bên đồi...
Đưa con về với bồi hồi
Quỳ vàng
Rực lửa rợp trời
Đắm say...
Đưa con về với hôm nay
Lâm Đồng nắng
Gió vờn lay
Tóc bồng...
Đưa con về với tình nồng
Ngày xưa của mẹ nay hồng
Má con...
Đưa con về với vàng son
Ngày Ba yêu Mẹ
Nay còn
Mới nguyên...
     

 BÊN ĐỜI KHÔNG ANH

    Ngồi đây bao phủ sương đêm
Bám hồn bám mặt bên thềm Xuân Hương
    Nhật Nguyên kỷ niệm còn vương
Trăng xưa còn đọng yêu thương thuở đầu
    Bây giờ kỷ niệm còn sâu
Bơ vơ, ngơ ngác người đâu phương nào
    Thông buồn trỗi khúc xạc xào
Dốc quen năm cũ chênh chao cuộc tình
    Gót giày vang giữa lặng thinh
Cánh hoa phượng tím vô tình rụng rơi
    Lưng chừng sương phủ bên trời
Lưng chừng giọt lệ bên đời không anh 
                             

BÊN ĐÈO PRENN

Trăng lúng liếng bờ tây
Nép sau nhành thông vẫy
Gọi mặt trời thức dậy
Phương đông ửng má hồng

Mây xoã tóc bềnh bồng
Nghiêng nghiêng cười trăng muộn
Yêu vì sao lặn xuống
Nhấp nháy bên đồi xa

Thông trỗi khúc hoan ca
Tan hoà vào mây gió
Ru mộng mơ hoa cỏ
Giữa vùng trời bình yên

Sương mù cũng làm duyên
Choàng lụa là voan mỏng
Tâm hồn ta xao động
Bên Prenn sớm mai.
      

ĐÀ LẠT SỚM MAI

Nắng tung tăng nhịp bước
Tràn niềm vui sớm mai
Nụ cười trong mắt say
Thả hồn bay phiêu lãng

Ly đậu nành đơn giản
Nghe thơm ngọt môi mềm
Mây lãng đãng êm đềm
Đọng sắc trời xanh ngát

Ta cất vang tiếng hát
Hoà tiếng gió thông reo
Nước Xuân Hương trong veo
Lồng cả trời Đà Lạt

Ươm những thơ cùng nhạc
Dốc cao thấp như mơ
Lòng ta mãi vương tơ
Nặng tình nơi phố núi.
               
 ĐÀ LẠT, ANH VÀ EM

Đà Lạt lần đầu đến
Say đắm ngẩn ngơ lòng
Thuở ngày xưa má hồng
Cùng anh say phố núi

Đà Lạt không có tuổi
Xứ lạnh mãi mộng mơ
Dệt ngàn vạn ý thơ
Em thả hồn nghiêng ngã

Đà Lạt quen và lạ
Cảm xúc mãi thăng hoa
Bao năm vẫn chưa nhòa
Khi trở về chốn cũ

Đà Lạt hoa quyến rũ
Trong nắng sớm ban mai
Vạt thông xanh chạy dài
Ôm quanh co đồi dốc

Đà Lạt chiều quý tộc
Bãng lãng những sương mù
Mơ màng theo lời ru
Lặng nghe lời hạnh phúc!



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 23.7.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004