Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
















BIỂN SẼ LẮNG DỊU


Mặt trời bỗng tối tăm. Ánh trăng run rẩy

khi cột sóng mang tên vị Thần bức tử vượt bờ

quá hãi hùng dù trong tưởng tượng lời sấm truyền

đại hồng thủy

nhiều khi quên đi trong vội vã cuộc sống

nhưng vẫn đặt trong ngăn nhớ đầy tính dự báo

nỗi ám ảnh không rời

khiến niềm tin bấp bênh không còn điểm tựa

Biển cưu mang lời hát :

“ Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình…”

để tin rằng Biển Mẹ còn bình yên bảo bọc chở che

nhưng Thái Bình Dương đã là “ Biển không chồng ”

không cha – không anh …

ảnh tượng cuộc sống đã biến dạng

lẽ sống chênh vênh

xin thôi bất ngờ những cơn sóng dữ

xin thôi những chuyến tàu cá ra khơi không thấy trở về

đau thương dành cho người sống


Loài người chịu phán xét bằng sinh mạng

trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên

có phải do loài người không trân trọng non ngàn biển cả

thiếu tình đồng loại

vì tham vọng đứng trên lẽ vô thường

tranh giành hận thù cao bằng trời – sâu bằng vực


Xin Chúa ban ơn – Phật soi sáng

dập tắt lửa tham bạo

đặt quyền lực lên đôi cánh hải âu

xô sóng trở lại biển khơi

truyền tin mừng cho tín hữu gần xa

mở rộng vòng tay nhân ái

mặt đất sẽ từ đó lên xanh

biển sẽ lắng dịu.



TẠO HÓA TRÊU NGƯƠI


Gió bão thét gào chim trời lạc

Đầu ghềnh cuối bãi trú nơi đâu

Nguồn dâng sông lũ mênh mông nước

Ruộng đồng vườn tược ngập chìm sâu


Nhà cửa nổi trôi người thất lạc

Theo dòng nước bạc biết tìm đâu

Ngày dài thăm thẳm đêm mù mịt

Hoang lạnh tứ bề biết gọi ai !


Thuyền cứu xông pha nhờ run rủi

Tan thương đeo đẳng mãi phận người

Thiên nhiên rừng biển nhiều biến đổi

Thu đông tạo hóa khéo trêu ngươi


Điêu linh bao tiếng than trời đất

Niềm tin cầu khẩn Đấng thiêng liêng

Đất liền thôi ngập. Mây trong sáng

Mặt trời lên nắng ấm chứa chan


Cỏ hoa vạn vật mừng ngày mới

Cành lá non xanh trổ thắm tươi

Đất hiền thơm lại mùa cây trái

Nhịp sống yên bình khắp mọi nơi.


HẠN


Khắp mặt đất

Mùa này không mưa nổi

Mắt trông lên

Mây cứ ở trên cao

Khe suối cạn

Cá nguồn mắc cạn

Đá cát trơ trần

Đâu có lối về sông

Con chim nhỏ chờ cơn mưa rớt

Mới vỗ cánh bay tìm hạt nụ mầm


Bao mạch nước

Chỉ khuôn tầm bé nhỏ

Kẽ vi mô một giọt chứa đã tràn

Cất giữ lại

Để dành khi khô khát

Giữa chặng đường

Lúc nắng lửa khát khao


Riêng mùa hạ

Đâu chỉ làm đất khát

Mùa thu khô

Hoa vẫn héo tan tành

Tay vẫn đợi

Vun bồi lên đất ướt

Lá nên xanh

Cây trái

Những mùa hoa.



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ NhaTrang ngày 23.7.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004