Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













  

Làng không chồng

 

Treo chiều lơ lửng nóc quê

Khói rơm nắm níu theo về cõi xa

Thời gian ẩn bóng cội đa

Mái rêu úp mặt

Tre già uốn câu

 

Gian lao cho chồi xanh màu

Em như cây lúa làm dâu cánh đồng

Cấy xuân vào đất bết bùn

Đói no buộc bụng vén vun cho đầy

 

Kim luồn sợi nhớ để may

Mà yêu đã vuột khỏi tay em cầm

Cải ngồng sái cổ chờ chăm

Vại chum buốt ruột ngồi nằm héo hon

 

Vững tin vào trái đất tròn

Vững tin duyên nợ đang còn chờ thưa

Miệt mài tay nắng chân mưa

Lúa còn con gái nên chưa ngậm đòng

.

Mười bát nhang

 

Đất nghèo cát kết đá băm

Ngùi thương quê mẹ nong tằm đang lên

Sông qua muôn dặm thác ghềnh

Chiến chinh bom đạn bẵng quên mất mình

 

Vững tin vào cuộc nhân sinh

Vững tin non nước thanh bình ấm no

Thương đời mẹ mãi là cho

Nặng vai mưa nắng chợ đò chênh chao

 

Sắn khoai dăm cắc đôi hào

Ngô chưa lần giã xót xao hàm già

Hiu hiu bóng bố đồng xa

Lúa chưa bói hạt đau và vực cơm

 

Chiến trường lấp đạn vùi bom

Tóc đang con gái đã thơm dãi dầu

Thương ngày tang tóc bể dâu

Tài hoa núi ngậm buồn đau ngút ngàn

 

Đã nên Tổ quốc vinh quang

Đã thành mây khắp phương ngàn rong chơi

Mười nén nhang thắp soi đời

Mười gương liệt nữ chói ngời sử xanh


 

Qua cầu ô thước

 

Tháng bảy qua cầu Ô thước

Áo về phương lạ xôn xao

Mưa lặn vào muôn điều ước

Trắng da dài tóc ngọt ngào

 

Hoàng hôn khảm màu nhật nguyệt

Đồng mây đủng đỉnh trâu về

Khói cơm bay vào luyến tiếc

Ân tình đầy ắp mâm quê

 

Tháng bảy qua cầu Ô thước

Tình gần để lại lo xa

Trái tim mắc vào thua được

Vỡ đau rơi chén quan hà

 

Trái tình ngọt mà cũng đắng

Lời yêu nhẹ mà thấm đau

Thương nào hơn thời xa vắng

Năm canh hết bấy canh sầu

 

Tháng bảy qua cầu Ô thước

Lệ tình đã hoá thành mưa

Sông Ngân dài hơn mơ ước

Đành cam chờ quạ nối bờ



Tiếp sóng

 

Đêm bôi nhọ cánh rừng không độ lượng

Ngày bao dung nỗi nhớ cỗi già

Sóng tiếp sóng mài đêm lơ đãng

Không tự mình sông cũng chảy vào thơ

 

Người giữ lửa đã về miền xa vắng

Mái tranh già chấm xuống cô liêu

Vàng trả lá về nơi tịch lặng

Gió lăm le vén áo bói Kiều

 

Tháng bảy rau dưa ấm mùi thoát tục

Không vì mình mưa cũng vì hoa

Vẫn tiêng tiếc “ Đem cô trói cột ”

Xa rừng lòng vẫn không xa

 

Người giữ lửa đã về nơi đảo vắng

Xuyên phên đêm báo dữ báo lành

Lá bàng đỏ chạm già thảng thốt

Tiếc thời rất đỗi thắm xanh

 

Sóng tiếp sóng mài nỗi buồn lơ đãng

Chiến chinh đi ai hẹn ngày về

Vẫn là em bên bờ ảo ảnh

Ngọt ngào giây phút thương mê



Vì đời chết cũng là cho

 

Vẳng nghe trong đất lời ru

Một chiều đã hoá thiên thu chị nằm

Mảnh tình khuyết đến trăm năm

Buốt đau tri kỷ tri âm chia lìa

 

Thắp trời lẻ ánh sao khuya

Lạnh soi áo mỏng mơ về rạ rơm

Gian lao vắt mẹ cõi còm

Đồng sâu đồng cạn sớm hôm một mình

 

Treo đời lên nhánh tử sinh

Vẫn tin non nước thanh bình tự do

Vì đời chết cũng là cho

Đồng xanh bát ngát ấm no vươn chồi

 

Nén nhang viếng chị thắp rồi

Mười trang liệt nữ sáng ngời nhân tâm

Chiến chinh khép đã bao năm

Vẫn đau huynh đệ tình thâm chia lìa

 

Về bên kỷ niệm

 

Tôi còn sương gió mù khơi

Cách em chỉ một khoảng trời bình yên

Tháng ba hoa gạo thắp đèn

Chuối non ngày tháng cuốn kèn chờ mưa

 

Rừng đồi đã khép tán chưa

Hoa cau còn ngát hương đưa đón chiều

Cỏ vàng mộ chí hắt hiu

Đất ôm giữ hết diễm kiều em xưa

 

Tôi đi như gió không mùa

Hành trang ăm ắp nắng mưa bão bùng

Ru đêm tiếng sóng bạn cùng

Tử sinh một cuộc thư hùng mắt cay

 

Về ngồi bên ngọn heo may

Cách em mấy tấc đất vầy mà xa

Phong trần mái tóc điểm hoa

Khói hương bắc nhịp chiều qua thăm chiều

 

Về bên kỷ niệm - 2

 

Không nương thì cũng gò đồi

Bốn mùa bám víu em tôi trên đồng

Thương hình phẳng

Nhớ hình cong

Lời yêu chưa buộc nên lòng xuyến xao

 

Giêng đi xuân ngủ cội đào

Khuya mưa trăng vỡ xạc xào trúc tre

Tôi về làng hỡi có nghe

Bao năm xa

Vẫn người quê chung tình

 

Băng qua hai cuộc chiến chinh

Về thương ngọn gió thanh bình của quê

Về thương bến nước con đê

Thương bao đồng đội không về cùng tôi

 

Thương em mộ cỏ gò đồi

Xuân đi không tới đành thôi nhỡ nhàng

Bên em còn ngọn gió làng

Bên em còn cánh bướm vàng chiều quê

 

Tôi về

Em hỡi có nghe

 

 

Viếng chị

 

Nén nhang đã cháy khắp lòng

Mười gương mặt trẻ

Triệu dòng tâm tư

Chiến tranh đã khép từ lâu

Đạn bom vẫn cứ nhuốm màu tóc tang

 

Rưng rưng lệ nến đau tràn

Khóc qua đời chị ngỡ ngàng thanh xuân

Tử sinh ai cũng một lần

Máu xương vì nước

Vững chân thành đồng

 

Chị ơi….Tình có mà không

Xót đau đã chạm đáy lòng nhân gian

Bát cơm nặng nghĩa giần sàng

Thừa qua chắc lép mới toan tính ngày

 

Quê nghèo chỉ có đôi tay

Cấy xuân xuống cánh đồng gầy đồng sâu

Cả đời yếm đũi váy nâu

Giữ xanh cho khắp nương dâu bãi bồi

 

Em về chị đã đi rồi

Xót đau em gửi qua mười nén nhang

Cao cao dáng chị huy hoàng

Máu xương Đồng Lộc rỡ ràng tổ tiên

 

Câu thơ hình đất nước

 

Đất nước rợp lời thơ

Câu thần thi bất tử

Nước Nam vua Nam ngự ”

Hùng anh trấn sơn hà

 

Tổ quốc thiên hùng ca

Cọc phơi bầy nghịch lỗ

Đời đời dân Nam ở

Vui ruộng cả ao sâu

 

Đất nước thơ triệu câu

Đời vui trăm năm rộng

Đạp ba đào dữ sóng

Biển đảo mừng dựng xây

 

Nặng ơn mẹ cha thầy

Nâng lời thơ chắp cánh

Câu thần thi lấp lánh

Thắp sáng trời quê hương

 

Đất nước mình

 

Đất nước mình sáng rực những mùa trăng

Thơm nõn thơm non ngạt ngào sóng lúa

Giữ ngọc gìn vàng tình quê muôn thuở

Đùm bọc sớt san vẹn vẽ xóm giềng

 

Rộng bụng hẹp nhà đã hoá thiêng liêng

Hạt lúa củ khoai đã thành tri kỷ

Nước mặn đồng chua ấm nồng chung thuỷ

Mở cửa tâm tư hạnh phúc giao hoà

 

Đất nước mình sáng rực những màu hoa

Ngời chói chiến công dọc thời hoa đỏ

Phá bốt công đồn dập dồn hoa lửa

Bông lúa trĩu vàng thơm ngát cần lao

 

Đêm cắm chài biển sáng như sao

Nghìn ngọn nến thắp hồng mơ ước

Trắng dã khoang thuyền cá chim cá vược

Vui mở cờ câu lý tầm quân

 

Đất nước mình đâu cũng nhớ thương

Tám mái đầu xanh đá chèn núi ngậm

Mười gương mặt - Mười đoá hoa tươi thắm

Mười cuộc đời chưa một phút tư riêng

 

Hoàng Sa, Gạc Ma sẽ phải nối liền

Núm ruột mẹ chẳng bao giờ chia cắt

Sống mãi trong tim tình yêu Tổ quốc

Nước non đẹp giàu thương lắm tuổi xanh ơi



Hương hạ

 

Bâng khuâng tiếng cuốc gọi hè

Nắng bung lửa lựu mưa xoè ô hoa

Sóng đôi ve hát tình ca

Thương vào sắc phượng kết hoa học trò

 

Chênh chao bay mỏi cánh cò

Lúa nên chồng vợ ấm no ngậm đòng

Vói mây vi vút tầng không

Thở than chi lắm hỡi ông sáo diều

 

Hàng cau cõng ánh nắng chiều

Lá rơi lún giọt ao bèo rưng rưng

Ríu ran về tổ chim mừng

Lênh chênh tuổi gập vào lưng tre già

 

Mắc sừng lên ánh chiều tà

Trâu về sau buổi đồng xa đồng gần

Lúa vàng ửng chín mặt sân

Lùa vào miệng cối nàng xuân đang thì



Mẹ

 

Cấy xuân vào nắng mới lên

Tóc ai xanh quá bẵng quên tuổi mình

Lúa rài chắc lép đinh ninh

Hạt cơm thấm đẫm nghĩa tình mẹ ơi

 

Nắng nung chín ngấu bình vôi

Thơm vào bông bí ngọt nồi canh trưa

Gian nan trải khắp đường bừa

Phải liền chân mạ phải vừa nông sâu

 

Lưng còng mẹ mắc vào đâu

Quyện hai sắc tóc mái đầu khói sương

Thảo thơm chia lửa chiến trường

Nếp thơm tình mẹ

Xôi thơm tình nhà

 

Vời trông về phía đảo xa

Thương con bão táp phong ba dãi dầu

Muốn làm núi thẳm biển sâu

Thoả xanh cho khắp địa cầu mới thôi

 

Bao nhiêu bà mẹ trên đời

Là bao ngọn đuốc sáng ngời nhân tâm



Tìm

 

Tôi đi tìm Phật trong kinh

Tìm mù trong ánh bình minh đang thì

Tìm ngoan trong chuyện lỗi nghì

Tìm khôn trong dại

Tìm nguy trong lành

 

Tìm vui không ngọt cơm canh

Tìm cơm áo giữa thị thành bon chen

Tìm sang trong cõi ươn hèn

Tìm thanh tịnh giữa rối ren cuộc trần

 

Tìm hương qua cửa phù vân

Tìm dối trong cảnh nghĩa nhân tâm đồng

Tìm thuận trong nghịch vợ chồng

Tìm em trong chốn gánh gồng sớm trưa

Tìm lời để dạ để thưa



Trường xuân đất nước

 

Đất nước mình đâu cũng đẹp cũng xanh

Thơm ngát hương hoa ấm rừng êm suối

Ngày của mẹ nắng mưa dầu dãi

Lúa đơm đòng mướt rượt mồ hôi

 

Đất nước mình đâu cũng đẹp cũng vui

Rượu cần chảy suốt mùa hội lúa

Áo thổ cẩm hai vầng trăng cắt nửa

Mộng đào nguyên ngây ngất mắt trai lành

 

Đất nước mình đâu cũng đẹp như  tranh

Hồn quê kiểng áo dài đôi vạt

Trăm năm thức vào câu lục bát

Dầu dãi nắng sương vẫn thương Tấm thương Kiều

 

Đất nước mình hạt cát cũng nâng niu

Xương trắng xây thành đảo chìm đảo nổi

Hoá đá thương yêu vọng phu hoài đợi

Mỗi cuộc đời là một bản tình ca

 

Đất nước mình đâu cũng lá cũng hoa

Bật thức soi đêm cánh bàng bung nở

Dòng lưu bút ướt nhoè trang vở

Hoa học trò đốt lửa tìm tên

 

Đất nước mình đâu cũng đẹp cũng xinh

Xinh nhất mẹ ơi…ba ngàn con là đảo

Dang ngực thép chắn che giông bão

Trăm trứng trăm con đã dựng thành đồng

 

Mãi ơn Người dòng giống Lạc Long

Bất khuất kiên trung giữ gìn non nước

Vẫn tự hào nghìn năm Bắc thuộc

Mãi đỏ tươi màu máu Tiên Rồng




. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 23.7.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004