Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















VUI ĐI EM


Vui đi Em

Nụ cười dù rất ngắn

Bớt ngại ngùng lạc bước giữa phố khuya

Hư huyễn lòng Em hoang tưởng ly chia

Tôi đón nhận cái Tôi –Em hờn giỗi


Em nặng bước lên con tàu cũng vội

Để lòng tôi sót lại tuổi già nua

Xa nhau chưa ? Nghe vị đắng hương thừa

Mưa mưa mãi thêm nỗi niềm riêng quạnh quẻ

Chưa chia xa tình ta còn son trẻ

Cung đàn sai làm ủ dột một màu trăng

Nắng phớt hồng mắt Ai đó long lanh

Tình Anh đấy nguyên si màu ngọc thạch


Máu về tim cạn dần trong huyết mạch

Biển giận bờ bão nỗi một lần yêu

Sóng đầy vơi theo con nước thủy triều

Thuyền chuyển bến chở đầy hồn trống vắng

Bờ giận biển đời người không phẳng lặng

Tháng năm chờ hồn quánh đặc tận cô liêu

Buồn trong ta hình như đã quá nhiều …



EM LÀ AI


Em là Ai ?

Còn Tôi là nghệ sĩ

Cũng như Em

Trước những vô luân - ưa nổi khùng cáu giân

Hay bức xúc với bao khốn khó lận đận kiếp người

Cũng như Em

Máu ấm từ tim một dòng chảy đỏ tươi

Nhuần thấm đậm êm đềm như sông suối

Nhưng không Em ơi

Đừng vì trước những bỉ cực đời

Mà nơi đôi môi hồng

Dằn hắt lời muối xát

Trên khuôn mặt thơ hiền tươi mát

Thoáng ẩn hiện nét chanh chua


Tấm chân tình Anh đây

Em cảm nhận dư thừa

Rời mái ấm

Anh sẽ dấn thân ngàn giông bão

Ngưỡng cửa đời

Trăm ngàn khuôn mặt trơ tráo

Nên xin lạy đời

Kẻ đó không phải là Em.



LÀM XANH ĐỜI HOA NỞ ĐỈNH CÔ PHONG


Tôi sẽ đưa Em đi thật xa

Ra khỏi vũng lầy ký ức

Buông xả hết cho nhẹ hẵn tâm hồn

Bù đền cho Em những ngày tháng

Lênh đênh nơi hố thẳm


Trái oan nào Em ngậm

Để phải gậm nhấm đau hơn chốn ngục tù

Và tôi tự hỏi phải lấy gì đây

Để đền bù

Cho người tù oan sai sau khi được thả

Âu chỉ toàn điều bất khả

Đơn thuần thôi là ráp trả lại hình hài

Huống gì

Một tâm hồn hóa đá muốn chai


Cười đắng lòng Em đành trơ gan bên bờ vực

Em đã nương Phật trời mà tự thức

Xoa dịu dấu ấn thời gian

Ươm nỗi sầu vạn cổ

Làm xanh đời hoa nở đỉnh Cô Phong

May mắn thay má Em còn hồng



LỮ HÀNH


Ta được sống - hoang sơ như thảo mộc

Ta biết thèm - quãng ngắn của thế gian

Ta biết yêu - cái chết đến vô vàn

Tha nhân đó – vẫn ngàn trùng xa cách

Thế gian đời – loài người luôn bí mật

Độc thoại này – hờ hững đến ngàn sau



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 22.7.2017 theo nguyên bản tác giả chuyển từ NhaTrang .

Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA PHẠM VĂN SAU TRONG VIỆT VĂN MỚI


VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004