Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















NHỮNG NGÔI SAO


Những ngôi sao trong đêm

Trên trời kia

Chẳng có ý nghĩa gì

Tên cuả chúng do chúng ta áp đặt


Hàng nghìn năm nay các nhà chiêm tinh

Gán ghép các ngôi sao vào các số phận người

Đang lầm lũi sống trên mặt đất

Vậy mà chúng ta tin là thật…

Để phấn đấu cho ngày mai và để ước mơ…


Chúng ta thật thà tin vào những cái vu vơ

Và hình như không có niềm tin ấy

Chúng ta đã không tồn tại đến bây giờ…


TỰ NHIÊN


Bất cứ đức tin nào

Cũng dựng lên từ những điều mê muội

Làm tổn thương tinh thần con người

Chẳng ai hơn các nhà triết học…


Người thuyết giảng chẳng bao giờ tin

Vào chính điều mà mình thuyết giảng

Lí luận đã bốc mùi ẩm mốc

Ngay từ khi nó vừa được sinh ra…


Một ngày mới lại bắt đầu

Bước qua xác những lí luận đã chết…


TIỄN ĐƯA MỘT CHÉN DƯỚI TRỜI

Tặng anh hồn nhà văn Lí Biên Cương


Tôi nhìn hiên trắng bụi mưa

Cuộc đời như bóng nắng vừa bay qua…


Bác về với cõi trời xa

Với trăng muôn dặm, với hoa ngàn trùng

Văn chương một gánh Vô Cùng

Đổ vào đâu cũng không xong nợ Đời


Tiễn đưa, một chén dưới trời

Một dòng nước trắng, một đồi cây xanh…


THÔI ĐỪNG TRÁCH MÙA THU… (*)

Tặng các em học sinh Trường PTTH Hòn Gai

nhân kỉ niệm 50 năm thành lập Trường


Thôi đừng trách mùa thu nhiều mây trắng

Sân trường hẹp lại, biển lùi xa…

Cây phượng gù quên nắng mưa dầu dãi

Nở như thời thơ ấu

những chùm hoa…


Thôi đừng nghe tiếng ve kêu cháy ruột

Để người lính bình yên nằm dưới cánh rừng già

Phút chạm lửa, chợt nhớ tà áo mỏng

Bay qua cổng trường như một ánh sương sa…


Thôi đừng nhớ gió heo may xao xác

Thổi nao lòng trong sách giáo khoa xưa

Thầy cô ơi, xin Người đừng già vội

Nụ cười hiền, mái tóc chớm màu mưa…


Thôi đừng xa mái trường như bóng Mẹ

Lặng lẽ thương ta, dạy ta lớn thành người

Chao ôi nhớ, tấm bảng xanh bát ngát

Mở đường bay cho những tuổi đôi mươi…


( *) Viết lời để nhạc sĩ Đỗ Hòa An phổ thành bài hát


KHÔNG GIẢI THÍCH ĐƯỢC


Không giải thích được vì sao

Giữa Trung tâm thành phố Hạ Long

Có một con đường thẳng

Không ai vượt ngang mặt

Vẫn có đèn đỏ bắt ta phải đứng chờ


Không giải thích được vì sao

Người mình nuôi từ trong trứng

Bỗng tát vào mặt mình

Và cấp trên

Chỉ mềm mỏng dễ gần khi sắp mất chức


Không giải thích được vì sao

Một sớm tỉnh dậy quờ chân dưới giường

Bỗng nhận ra có đến bốn cái dép

Kích cỡ và màu sắc khác nhau

Nhưng tất cả đều là chân phải…


THỨC NGỦ


Ngã xe 3 giây

Mà 30 ngày đêm phải nằm bất động

Đầu óc tuyềnh toàng như ngôi nhà trống

Lơ mơ thức ngủ…


Chợt thấy bạn bè đi trong mưa

Không biết đi đâu

Tay không xách túi gió trăng

Nách không cắp chai rượu

Gặp nhau cười nói thênh thang

Nhớ mặt, quên tên, chẳng biết viết gì…

Một đời chắt chiu từng giọt chữ

Cuối cùng thành áng mây bay…

Sông núi tan hoang những thung lũng khoét đào

Những máy xúc khổng lổ, vết răng gầu dữ dội

Đánh bật gốc những cây rừng nghìn tuổi

Đại ngàn vỡ, nước đổ ào như thác…

Vầng trăng cháy đỏ bay qua mặt

Bỏng rát suốt sống lưng…

Tiếng đồng hồ trong đêm, đếm bước chân Thần Chết

Lang thang tìm ai đi khắp thế gian

Ta chẳng đón ngươi đâu

Câu thơ hay ta còn đang viết dở…

Lặng lẽ

Một mình

Leo ngược dốc…

Tỉnh dậy không biết mình ở đâu

Chợt nhận ra

Tiếng mưa trên mái tôn

Tiếng chuột trong giá sách…

À, mình đang nằm phòng viết

Phòng lạnh khép cửa

Lũ chuột ăn gì để sống

Suốt đêm, gặm sách của ta chăng...



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNinh ngày 30.6.2017.

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004