Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

tranh của họa sĩ Lương Tín Đức (VĩnhLong)














CHIỀU MƯA

Mưa viễn xứ như mưa Hà Nội
Cũng giăng giăng giọt ngắn giọt dài
Cũng lành lạnh ru lòng trống vắng
Mưa gió về chiều thêm mênh mang

Mưa xứ người cảm giác đơn côi
Lòng thấy nhớ về nơi xa ấy...
Cơn mưa nhắc một chiều trên phố
Ai run run tóc ướt vai gầy

Mưa viễn xứ cũng buồn như thế
Giọt mưa rơi thánh thót bên hiên
Cành hoa nhỏ rung lên trong gió
Nhìn mưa rơi mà nhớ xa xôi

Cơn mưa vẫn không ngừng tí tách
Chiều thêm buồn vì mưa không ngưng
Giọt mưa vẫn long tong rả rích
Chiều xứ người buồn như ... mưa rơi .

28/06/2017


HƯƠNG THÁNG NĂM


Em về với hương hoa tháng năm
Lắng nghe nỗi nhớ gọi trong lòng
Để nghe mùa nắng về hoang hoải
Nỗi nhớ dâng trào ... hương tháng năm
Mỗi mùa phượng nở nhớ thương đi
Chiều xưa ve hát ở trong lòng
Chiều nay chỉ còn trong nỗi nhớ
Một tiếng ngân lòng ôi rất sâu
Tháng năm về trời như cao hơn
Mây buồn đã rủ nhau về núi
Để nắng nung dài trên phố khuya
Nhớ chiều Hà Nội những cơn mưa
Bất ngờ đổ xuống trên thành phố
Nước chảy từng dòng lai láng trôi
Áo em ướt mỏng làn da trắng
Thương tóc em dài mưa ngại rơi
Rồi mùa hè lửa cũng qua đi
Sấu chín đơn côi rụng bên hè
Hoa sữa thơm về đêm quyến rũ
Đêm khuya rồi Hoàng Lan ngát hương
Tôi đi giữa muôn vàn nỗi nhớ
Nỗi nhớ nào cũng cháy trong tôi
Để nay xa cách càng thêm nhớ
Một khoảng trời Hà Nội thân thương
Rưng rưng một nỗi buồn xa xứ
Thương nhớ thôi đừng đốt lòng tôi .

06/05/2016


THÁNG TƯ TÔI VỀ

      Tôi về phố vẫn chưa quên
Hàng cây lưu luyến gọi tên tháng ngày
      Gió đưa kỷ niệm về đây
Đêm nay trên phố vẫn đầy hương xưa
      Biết rằng ai có mong chờ
Trái tim vãn ngỏ từng giờ đợi trông
      Tháng tư ơi phượng đã hồng
Để tôi gom hết nhớ mong trở về
      Thả hồn trên phố đêm khuya
Nhỡ mai xa cách hương xưa vẫn nồng .

26/03/2017


CHIỀU VIỄN XỨ

Lặng lẽ chiều đông buốt giá
Hàng cây lẻ bóng liêu xiêu
Tuyết rơi phố chiều rét mướt
Một mình bên ly cà fe

Nhạc lòng ngân lên réo rắt
Chiều đi lặng lẽ âm thầm
Mây giăng cho chiều tím sẫm
Nghẹn ngào lên mắt cay cay

Chiều buông hững hờ viễn xứ
Tìm đâu thấy bóng người thương
Gió về miên man nỗi nhớ
Đêm về ... đêm thêm mênh mang.

16/01/2017 mùa đông nỗi nhớ khôn cùng ...


CHIỀU HỒ TÂY

      Tôi về chốn cũ chiều nay
Để nghe kỷ niệm lấp đầy nhớ thương
      Con đường mờ mịt trong sương
Rưng rưng nhớ tuổi hai mươi dại khờ
      Lặng yên nghe sóng vỗ bờ
Chỉ mình tôi đứng ngóng chờ xót xa
      Chiều miên man gió hiền hoà
Thổi từng lọn tóc nhạt nhoà xuống vai
     Nghiêng nghiêng nắng quái đổ dài
Mình tôi với bóng thành hai kẻ khờ .

26/04/2017


XA MẸ

Mẹ đừng buồn khi con về quá ít
Lại ra đi để mẹ nhớ thương hoài
Con vẫn biết biệt ly là không hẹn
Lòng mẹ nào không muốn hết cho con
Suốt cuộc đời trong muôn nỗi khổ đau
Con vẫn hiểu lòng đau vì xa cách
Con đành phải cam tâm vì số phận
Khổ đau nhiều con chịu cũng thành quen
Mẹ đừng lo mỗi lần con đi xa
Một mai về con không còn gặp mẹ
Kiếp nhân sinh ai tránh được ý trời
Khi con bé mẹ lo đàn con nhỏ
Con lớn rồi lại lo cho con thơ
Chỉ mong mẹ sớm chiều luôn vui vẻ
Con xa rồi nước mắt nhớ đừng rơi
Nhớ mỉm cười mỗi khi con gọi điện
Con sẽ về bên mẹ ... nhớ chờ con .

05/05/2017


TRĂNG KHUYẾT

Chơi vơi một vầng trăng khuyết
Giữa trời tuyết trắng mênh mông
Ánh trăng nhạt nhoà hiu hắt
Run run một mảnh hao gầy
Trời đêm bốn bề vắng lặng
Tuyết rơi như ánh sao sa
Đêm không một vì sao sáng
Mình trăng mòn mỏi giữa trời

Khát khao mùa trăng năm cũ
Xôn xao gió hát lưng trời
Trăng ngà bên sao lấp lánh
Vầng trăng lung linh ...lung linh

Đêm nay một vầng trăng vỡ
Nói sao hết nỗi u hoài
Mùa đông lạnh lùng tuyết giá
Chơ vơ ... chơ vơ trăng côi .

17/11/2016



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ BaLan ngày 30.6.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004