Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













Quê nghèo


Tuổi thơ tôi đầu nắng dong đồng

Mẹ ru giấc hè đu đưa cánh võng

Đất mặn đồng chua bùn phèn lắng đọng

Củ khoai lùi thơm ngát mồ hôi


Tiếng ễnh ương “ ọc uệch ” than trời

Chọi dế, nhảy dây đứa thua ụ mặt

Cánh diều nhỏ bay vào ngơ ngác

Con ốc bết bùn híp mắt ngây ngô


Ngọn lửa hồng núp bóng rơm khô

Củ ấu củ nần đưa ngày đói rét

Tóc mẹ bạc trước tuần giáp hạt

Thương lắm cái cò lặn lội bờ sông


Tuổi thơ tôi chân đất dong đồng

Lủng lẳng mo cơm theo trò rồng rắn

Khoác ao ước lên chùm mơ chùm mận

Tít mắt cười…hạt thóc cũng đói meo


Dễ chi đâu từ giã khó nghèo

Gắng học nghe con mai về giúp nước ”

Lời cha dặn chẳng bao giờ quên được

Hoa lá đồng chua lớp lớp váng phèn


Đi học xa hàng xóm đưa xuồng

Cóc ổi mít xoài…quà quê ngút ngát

Chỉ có thế mà mắt chừng nặng hạt

Nhà có điện rồi…” sao lòng lại rưng rưng


Bận


Mật bận cho quả ngọt ngào

Cây bận đưa lá lên cao ngóng trời

Sông bận đem nước về xuôi

Tằm bận ăn lá cho đời lấy tơ


Biển bận xua sóng vỗ bờ

Bút bận hí hoáy ra thơ ra vè

Chua bận cho khế cho me

Ngọt bận cho chè

Đường bận cho tan


Thu bận cho lá úa vàng

Gió bận quạt mát cho làn môi cong

Hoa bận lên tía lên hồng

Em bận con chồng bếp núc cơm canh



Bận - 2


Sông bận đưa nước về xuôi

Lúa bận mưng sữa cho đời đắm say

Bảng đen bận chữ cô thầy

Phấn trắng bận nói

Chân tay bận làm


Vải bận cho mủ hoá chàm

Dó bận kết trầm cho gỗ quái thai

Rạ rơm bận mục rữa hoai

Sông bận rộng dài

Gió bận rong chơi


Ngày bận cày cấy phong phơi

Đêm bận cho đời mấy khúc đồng dao

Không bận càng thấy ngọt ngào

Bận ra bận vào chẳng thấy chi chi


Đất nước & những kỳ tích


Đất nước mình kỳ tích những mùa xuân

Phá Tống bình Chiêm chói ngời sách sử

Đống Đa, Ngọc Hồi đã thành bất tử

Áo vải cờ đào đã hoá tráng ca


Đất nước mình kỳ tích những loài hoa

Phơi phới thanh xuân thắp thời hoa đỏ

Máu nhuộm thẫm chiến trường màu lửa

Tang tóc buồn sim tím khóc chia ly


Đất nước mình kỳ tích cả cỏ cây

Thương trúc thương tre bốn ngàn năm trận mạc

Ngọn cỏ cọng rơm cũng hào hùng Sát Thát

Thiêu đốt xâm lăng vẹn vẽ cõi bờ


Đất nước mình kỳ tích cả văn thơ

Sông Như Nguyệt câu thần thi bất tử

Nam quốc sơn hà…Nam đế…ngự ”

Bá quyền không có chỗ dung thân


Đất nước mình kỳ tích cả nghĩa ân

Báo quốc trung quân liều mình cứu chúa

Một cái chết đã đi vào muôn thuở

Một cuộc đời mãi sống với nước non


Vẹn vẽ nghĩa tình chung thuỷ sắt son

Nhất mực hùng anh kiên trung bất khuất

Mãi trong tim là tình yêu đất nước

Ai hơn được dân tộc mình


Dưới lá cờ Đoàn


Xẻ doc Trường Sơn

Xung phong vào tuyến

Những bàn tay dời non lấp biển

Vang vang tiếng cuốc mở đường


Nối hậu phương vào với chiến trường

Áo màu tối không quân hàm quân hiệu

Vì Tổ quốc tận trung tận hiếu

Vì màu cờ sinh tử chẳng từ nan


Bão đạn mưa bom lệ nến tuôn tràn

Khói hương chạm nỗi buồn giấu mặt

Mười bông hoa sáng ngời Đồng Lộc

Tám nụ hồng thắm đỏ hang Tám cô


Xương máu đã nên sông núi cõi bờ

Những nhác cuốc đã găm vào sách sử

Khai mở văn minh

Nối liền hiện đại

Những con đường đã hoá những vòng tay


Sạch đẹp buôn làng

Tốt đất xanh cây

Nước đọng ao tù đã thơm thanh lọc

Vượt qua đói nghèo đến bờ hạnh phúc

Đất nước xinh tươi no ấm mạnh giàu


Lá cỏ


Xuân đi trên lối đông tàn

Thu thay màu lá cho hoàng hôn bay

Hạ xui ve hát ru ngày

Đông vào sương giá thêm gầy guộc trưa


Nắng hôn hoa khế mở mùa

Nụ ưng ửng chín bỏ bùa mắt môi

Ngực non hớt hải gọi chồi

Úa trầu vôi nhạt đứng ngồi chũm cau


Bay tà thiếu nữ trắng phau

Nghiêng nghiêng vành nón bắc cầu má môi

Kiêu sa về tựa em ngồi

Bung buồn hoa gạo thả trôi về đồng


Tơ yêu đã buộc tình không

Tương tư lỡ cuộc mưa hồng duyên phai

Em…hoa ngà ngọc trang đài

Tôi…thân lá cỏ mệt nhoài nắng mưa


Màu hoa học trò


Thắp hạ chong đèn hoa phượng đỏ

Xuân đi rồi em có biết không

Nhớ thương giờ chỉ còn thương nhớ

Bâng khuâng đi dọc cõi lòng


Ngày của hạ tiếng ve buồn hiu hắt

Không khói đốt đồng sao mắt vẫn cay

Thầm lặng thương đường không guốc dép

Mở ra đâu đây hỡi luống cày


Con lóc con rô ánh màu khao khát

Gô cơm chạy đồng khô khốc nắng trưa

Hờ hững mo cau ỡm ờ tay quạt

Thất thểu ru hè…ngọn gió đong đưa


Chiều rớt tím hoàng hôn màu lửa

Nỗi nhớ rực hồng trên cỏ nằm phơi

Nhớ bước em gầy vầy hoa gạo đỏ

Tuổi thơ đi trong tiếng reo cười


Đã ngủ quên rồi thời hoa mộng ảo

Nắng đã chiều nắng của ta ơi

Ta nhớ quá mà dám đâu giữ lại

Chút kiêu căng của buổi thiếu thời


Thôi đã hết…

Lặng xuôi về quá vãng

Chùm phượng hồng yêu dấu đã rời xa

Trả lại em màu hoa cao ngạo

Thu đã vàng

Lá đã bay xa




. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 30.6.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004