Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới











TÌNH YÊU CA DAO


1


-“Tóc em dài, em cài bông thiên lý

Thấy miệng em cười, anh để ý anh thương

Tiếng hát cất lên trong buổi sớm mù sương

Người con gái bỗng thẹn thùng cúi mặt

Má ửng đỏ khi môi cười chợt tắt

Mi ngập ngừng trong mắt chớp long lanh:

-“Trên trời có đám mây xanh

Ở giữa mây trắng, xung quanh mây vàng

Ước gì anh lấy được nàng…”

Tìm đập rộn ràng

Hồn hoa mở hội

Ngày mấy lượt gặp nhau trên ngõ lội

Lời ca dao dẫn lối đưa đường

Cô gái xuân thì bỗng thấy bâng khuâng

Và lữ khách chợt nghe lòng đổi khác

Mắt e ấp chưa dám nhìn tận mắt

Nhưng đôi lòng như ướp mật, thăng hoa…

-“Đường xa thì thật là xa

Mượn nàng làm mối cho ta một người

Một người mười tám, đôi mươi

Một người vừa đẹp vừa tươi như nàng”.



2


Cả một trời hoa bướm

Cùng đua nở, xôn xao

Bao mơ ước, dạt dào

Cùng rộn ràng, quấn quít


Từng đàn chim ríu rít

Cùng rúc rích hót chào

Ôi kỳ diệu làm sao

Là “Người dưng khác họ”!


Tình yêu em bé nhỏ

Xin anh đừng dập vùi

Đừng như cơn mưa sớm

Che khuất ánh mặt trời

Đừng như tia nắng muộn

Yếu ớt, vàng vọt soi!


Em đem vào tương lai

Em đem vào giấc ngủ

Tình yêu vừa đơm nụ

Em chăm chút mỗi ngày

Lồng đèn treo cột đáy

Nước xoáy lồng đèn xoay

Dĩa nghiêng múc nước sao đầy

Lòng đã thương người ấy, cha mẹ rầy, cũng thương”!



3


Dĩa bàn thang, con tôm càng dựng đứng

Tại cha mẹ anh nghèo, không xứng sui gia…”

Khách cúi đầu ngơ ngẩn bước chân ra

Mắt u uẩn nhìn nhau giờ phút cuối

Lòng thầm nhủ: -“Chẳng còn gì để nói!

Ta còn gì để nói với nhau không?”

Xúng xính xôn xao áo đỏ khăn hồng

Nhộn nhịp rộn ràng rượu đào tiệc cưới

Chim lạc bầy thương cây nhớ cội

Người xa người tội lắm, người ơi!

Chẳng thà không biết thì thôi

Biết rồi mỗi đứa một nơi, cũng buồn!”


4


Rồi một sáng mùa Thu

Mây giăng mờ cuối ngõ

Người lữ khách năm xưa

Trở về thăm phố cũ


Qua bao ngày bao tháng

Trải nắng sớm, sương đêm

Đói lòng ăn nửa trái sim

Uống lưng bát nước đi tìm người thương” (*)


5


Bốn mắt nhìn nhau

Một trời bão tố

Hai tâm hồn dậy ba đào sóng gió:

-“Ôi cố nhân, ta vẫn nhớ, chưa quên!”

Có nói gì cũng chỉ xót xa thêm

Người thiếu phụ âm thầm quay mặt khóc

Nuối tiếc lắm những tháng ngày đã mất

Những ngọt ngào đã tuột khỏi tầm tay

-“Ba đồng một mớ trầu cay

Sao anh không hỏi từ ngày còn không?

Bây giờ em đã lấy chồng

Như chim vào lồng, như cá cắn câu…”

Lữ khách ngậm ngùi, cay đắng biết bao

Rượu không uống mà hầu như say khướt

Áo đang khô, ai ngờ áo ướt

Cũng vì anh chậm bước

Nên thầy mẹ gả trước em đi”…

Thiếu phụ cúi đầu, lệ chạy quanh mi

Lòng thầm nhủ: “Chẳng còn gì để nói!”

Mắt khẽ chớp trong thoáng nhìn rất vội

Lần cuối cùng xin nói một lời thôi:

-“Ôi cố nhân, em đã biết… quên rồi

Quá khứ cũ xin người đừng nhắc nhở

Người đi đi và đừng quay lại nữa

Chuyện xa xưa đã như nước xuôi dòng

Có lòng xin tạ ơn lòng

Đừng đi lại nữa mà chồng em ghen

Khách thẫn thờ quay gót trở ra sân

Bỏ sau lưng cả vùng trời hoa bướm

Bỏ sau lưng một tình yêu đến muộn

Lời hát đuổi theo ray rứt, ngập ngừng:

-“Lấy chồng… thì phải… theo chồng

Chồng đi hang rắn, hang rồng… cũng theo!”

Bóng liêu xiêu trong ánh nắng ban chiều

Con đường nhỏ dài như không muốn hết...


6


Khách đi khuất, còn nghe văng vẳng đến

Tiếng ru con như tiếng khóc u hoài:

-“Ạ… à… ơi…

Tóc mai sợi ngắn sợi dài

Lấy nhau chẳng được, thương hoài ngàn năm”!



(*) Thơ Hà Huy Hà



cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 28.6.2017

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004