Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới












GIÁ MÀ


Giá mà đừng vịn… bờ vai

Thì đâu đến nỗi ngày dài nổi nênh

Giông quăng, gió quật .. dập dềnh

Em con thuyền nhỏ chênh vênh… lạc bờ!


Đêm về mơ nát vần thơ

Biết chờ, mà chẳng rõ chờ - ai đây?

Sắc xuân hờ hững hao gầy

Đàn chưa ngân đã đứt dây, phím chùng!


Vô thường, ảo vọng.. sắc không!

Xé tim, vá nguyệt những mong.. mặn mòi!



CHO NGƯỜI TÌNH LỠ


Em biết anh đứng lên từ đổ nát
Lúc chông chênh bám víu lấy bờ em
Để đêm đêm xin làm gió yếu mềm
Ngã vào lòng em, cùng em tình tự


Anh đã qua bao cây cầu lữ thứ!
Mỗi chốn dừng vẫn đùa bướm, hái hoa
Ôi, con trăng đa tình lúc hoan ca
Thả rơi rơi lời cầu hôn mới ngỏ


Ngựa đường dài cũng chồn chân mỏi vó 
Anh mượn hình lấp khoảng trống mênh mông
Em như con thuyền anh quá giang dòng
Chờ con tim lành qua cơn bão tố


Mới vừa thôi trong mơ anh còn đó 
Những nồng nàn ta gửi trao nhau
Đời hư ảo, nào hay gì phía trước?
Sao lòng người gian dối lắm anh ơi!


Nói gì đây, tình lại bỗng xa rồi
Người hớn hở, kẻ lui về dĩ vãng!


9/11/2016


XA NHAU RỒI ( 2)


Ta đã xa rồi thật sao…?

Bao nhiêu kỷ niệm ngày nào

Gác trọ mênh mông hoang vắng

Yêu chi, sầu đắng cõi lòng?


Tình yêu em, anh còn không?

Còn đâu nụ thắm hôn nồng

Còn đâu vòng tay ấm áp

Ái ân - giấc mộng ngàn sau


Ta đã xa rồi thật sao?

Tiễn em về phương trời nao

Ngoài kia gió lùa hiu hắt

Có người thức trắng đêm thâu?

Có người đêm đêm cầu nguyện

Mong em hạnh phúc dài lâu?


Ta đã xa rồi thật sao?

Tim em ray rứt dường nào

Chia ly nhạt nhòa cỏ úa

Mắt huyền đẫm lệ thương đau


Tình em như sóng biển sâu,

Vỗ vào lòng anh dào dạt,

Dẫu mai chim trời phiêu bạt

Tình xưa vẫn giữ bên đời.

Hỡi người yêu dấu!… anh ơi!


10/2/2017



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ PhanThiết ngày 28.6.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004