Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới














CHA VÀ NHỮNG ĐƯỜNG CÀY


Mưa rỉ rả

Trên luống cày nghiệt ngã

Bắp chân nâu

Tái sạm vết bùn non

Thời gian tới

Cha cõi còm hơn trước

Sức trẻ trai

Sương gió bào mòn

Con đi qua

Tháng năm dài rộng

Bờ vai cha

ủ ấm suốt cung đường

Con mắt sáng

Trên hành trình cuộc sống

Cha lòa dần

Bóng xế tuổi hoàng hôn

Con xa xót

Nhìn dáng gầy lam lũ

Vắt kiệt sức mình

Để con lớn khôn thêm

Trên mảnh đất quê nghèo

Cha cày xới

Đẫm tình thương

Nuôi dưỡng những trang đời ….


VẮNG CHA


Nén tâm nhang cho Cha


Như con đò nhỏ

Giữa dòng

Mù khơi chảy xiết

Xoáy lòng không thôi

Bám vào thân đá

Ngừng trôi

Bám váo ký ức

Xa rồi bóng cha

Còn đâu râm mát

Cội đa

Còn đâu mái rạ

Mưa sa ấm nồng

Cha như một

Áng cầu vồng

Xua tan giông bão

Rực hồng nắng tươi

Phơi lưng

Dưới ánh mặt trời

Gánh theo năm tháng

Không lời thở than

Ăn sương ,uống gió

Mưa chan

Lo toan không ngủ

Đêm tàn

Mắt sâu

Con lên tỉnh học

Bao lâu

Bấy nhiêu cay cực

Trắng mầu tóc cha

Con về

Mỗi bận thăm nhà

Lẫm khoai ,nong thóc của cha

Vợi dần

Thương cha

chỉ biết lặng thầm

Làm sao bù đắp

Vạn phần cho cha

Nghĩ rồi ….

Ngày tháng vụt qua

Con về

Nhang khói mắt nhòa lệ cay

Bây giờ

Con trống bàn tay

Níu vào đâu …..?

Những tháng ngày

Vắng cha !



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ LâmĐồng ngày 28.6.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004