Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới












THÁNG SÁU ĐỂ YÊU


Thế là tháng sáu về đây
Để mưa tưới ngọt những ngày nắng chang

Mưa cho trôi bớt lỡ làng
Cho yêu thương mới khẽ khàng nhú xanh

Ai quên ai phụ cũng đành
Ai thương ta sẽ để dành để thương

Mưa về cho mát mười phương
Ta nuôi lại thú yêu đương kiếp người

Đong đưa cho rõ khóc cười
Ta yêu cho rõ mười mươi ái tình

Mưa làm cành lá rung rinh
Ta làm tháng sáu cuộn mình với nhau


MƯA TÌNH THÁNG SÁU


Chẳng lẽ em lại bảo
Anh à, em nhớ anh
Có khi anh lên mặt
Rồi quay lưng cũng đành

Em đứng dưới trời mưa
Em chờ anh lối đó
Em nhìn thấy em chưa
Thấy mưa tràn phố nhỏ

***
Chẳng lẽ em lại bảo
Đến cùng em đi anh
Cho mưa nhòe tháng sáu
Anh ôm em mong manh

Ta ôm nhau trong mưa
Ta hôn nhau môi sâu
Kệ đất trời bão nổi
Kệ mùa dần sang ngâu

Chẳng lẽ anh không biết
Em chỉ là đàn bà
Đôi khi yêu dễ sợ
Vẫn lì không nói ra

***
Em, đàn bà tháng sáu
Yêu mướt mùa như mưa
Chẳng lẽ anh không thấy
Vườn yêu một lối chừa

Nếu mà anh quay mặt
Mất lối, chớ đổ thừa

Em, đàn bà tháng sáu
Mượn mưa tình đong đưa


KHÔNG ĐỀ THÁNG SÁU


Tháng sáu trời mưa
Anh còn nhớ một bàn tay nhỏ
Từng chạm vào tay mình
Một chút tình bỏ ngỏ...
Những nỗi niềm chất chứa để...lặng thinh...

Tháng sáu trời mưa
Em đi ngang lối quen
Dẫu chỉ quen một lần
Em đi qua hờn ghen
Dẫu hờn ghen đôi lần

Rồi đứng lặng giữa trời tháng sáu
Mưa xóa đi mơ mộng tình gần

Sấp ngửa bàn tay rồi em hiểu
Mỗi tay mình đâu thể ấm thêm lên!


THÁNG SÁU CHỜ AI?


Tháng sáu níu một bàn tay
Dắt em ra phố hẹn ai hở người

Một bàn tay vẫy lên trời
Em gọi gì những chơi vơi phía tình

Rồi bàn chân đứng lặng thinh
Để ánh mắt bỗng trùng trình phố ơi

Ai đem ngày cũ ra phơi
Để cho ngày mới mưa rơi lưng chừng

Vấn vương chi nữa người dưng
Đã vuột cái sợi dây thừng cột duyên

Cớ gì tháng sáu còn nguyên
Đôi mình ví tựa bến thuyền lạc nhau

Cớ chi mưa vội trên đầu
Chưa kịp mặc áo nỗi sầu ướt mem

Tháng sáu chờ ai hở em
Mà em tan tựa ly kem nửa giờ

Ui da cơn đau bất ngờ
Cớ chi đến ghẹo hai bờ nhớ quên

Để ta nhào lộn mình ên
Mệt nhoài tháng sáu không tên gọi tình


TRỜI MƯA THÁNG SÁU VẼ BÙA


Thế là tháng sáu đầy mưa
Để cho kỷ niệm vẽ bùa nhớ thương

Vẽ cho xanh lại con đường
Để cho sợi vấn sợi vương buông dài

Vẽ cho gần lại hình hài
Cho tay chạm lấy bàn tay xiết tình

Vẽ vào ký ức lặng thinh
Để mưa ướt lạnh - tim mình chơi vơi...


THÁNG SÁU TƠ VƯƠNG


Trời mưa cho ướt tháng sáu

Đôi mình lẻ phận nương náu ngày trôi

Nương nhau duyên phước đắp bồi

Nương nhau cay đắng nằm ngồi có nhau

Lẻ phận về tắm chung sầu

Dưới mưa ta chạm mái đầu thành đôi

Người ơi lẻ phận đủ rồi

Tháng sáu đưa đẩy bồi hồi vào tim

Mưa cho rung động về tìm

Cho ta run rẩy đắm chìm vào yêu

Tháng sáu mưa mưa rất nhiều

Đôi mình lẻ phận nên chiều rất thương

Mưa tháng sáu có tơ vương

Đôi mình lẻ phận về nương náu đời


ĐÊM TAN CHẢY


Ta ôm ta đêm yên ắng

Nghe từng giọt nhớ nhẹ lắng vào tim

Ngỡ như ký ức đã im

Tên ai bỗng chợt đến tìm để đau

Ngỡ phôi pha ngỡ nát nhàu

Sao từng mảnh vụn ghép nhau để mà

Từng giọt nhớ bỗng tan ra

Chảy vào huyết quản để ta rùng mình...


28.04.2017


ĐÊM CỦA EM


Thơ của em, em của đêm
Và đêm của những lặng im mệt nhoài

Đêm của tiếng thở lạc loài
Em của vần điệu sóng soài ngả nghiêng

Lặng nghe mắt chảy niềm riêng
Thơ em về chỗ linh thiêng gạn lời...


29.05.2017


TỰ TÌNH VỚI ĐÊM


Đêm kéo em em kéo đêm
Hôn nhau để biết môi mềm xót xa

Ôm đêm vào với riêng ta
Xiết nhau để biết... thế là cô đơn!


30.05.2017


DỖI ĐÊM


Ta dỗi đêm đêm dỗi ta
Xô qua đẩy lại thế là ngã đau

Tội tình một giấc chiêm bao
Ta với đêm dỗi hanh hao giấc nồng

Đêm đau ta cũng quặn lòng
Dỗi ai ta lại vẽ vòng dỗi đêm


02.06.2017


DỖ ĐÊM


Ta dỗ đêm đêm dỗ ta

Vuốt ve ve vuốt thế là lụy nhau

Trăng côi một bóng một màu

Ta với đêm thức dỗ nhau một mình


02.06. 2017


TRÁCH ĐÊM


Đêm trách em em trách đêm

Tình khờ duyên vụng trượt thềm ngã đau

Bên anh chăn gối nát nhàu

Đêm rơi em nhặt tình sầu duyên phai...


07.06.2017


XÉ ĐÊM


Ta đang cấu ta đang xé

Xé đêm tan tác gió ghé vẫy vùng

Mưa rơi hồn xiết bão bùng

Hồn buông đêm bỗng hãi hùng rách toang


07.06.2017


KÉO ĐÊM


Ta cần đêm đêm cần ta

Kéo co qua lại để mà nỉ non

Kéo làm sao thuở vàng son

Co vào đối diện đêm còn xuân phai...


11.06.2017


ĐÊM CỎ HỒNG


Cỏ hồng hoang đêm hồng hoang

Ta yêu nhau để vết loang hồng trần

Đêm hồng mộng dệt ái ân

Cỏ hồng đợi gió thanh tân vấn tình


11.06.2017


VỜN ĐÊM


Em vờn đêm đêm vờn em
Vờn nhau mới biết mòn thêm phía hồn

Em vờn đêm im bặt ngôn
Đêm vờn em thử dại khôn phía tình


12.06.2017


GIẤU ĐÊM


Đêm giấu em em giấu đêm

Giấu sâu vào chỗ dạ mềm lòng đau

Em giấu đêm của hư hao

Đêm giấu em lẫn lạc vào hư vô


15.06.2017


DỐC NGƯỢC ĐÊM


Dốc ngược đêm dốc ngược em

Ta nghe tiếng thở của đêm tượng hình

Dốc ngược nhau trượt dốc tình

Và đêm ngược dốc để mình trượt đêm


15.06.2017


ĐÊM VỘI


Đêm vội em vội trăng vội

Em yêu chưa thỏa trách tội trăng vàng

Đêm trăng tình ái mơ màng

Yêu chưa kịp dứt khẽ khàng trăng đi...


17.06.2017


TRĂNG LÀ TRĂNG ĐỂ TA YÊU


1. Hẹn đêm mười bốn
Em trốn theo anh
Trăng mười bốn đẹp như tranh
Mình trốn ra chốn đồng xanh tự tình

2. Hẹn đêm mười sáu
Vén áo theo anh
Áo em là áo để dành
Anh đừng cởi vội tan tành duyên em

3. Đợi đêm mười tám
Em bám theo anh
Thấy anh trăng gió rành rành
Nằm bên hồ vắng ghẹo vành trăng nghiêng

4. Trăng là cả một cõi riêng
Xin anh dành trọn linh thiêng ánh vàng!


KHÁT TRĂNG


Khi đàn bà yêu trăng - như cơn say
Là khát trong mê đắm vị yêu này
Là ngà ngọc màu trăng trên hoa lá 
Là thịt da mơn mởn ánh trăng đầy

Khi đàn bà yêu trăng - như yêu anh
Là chờ mong, là dệt những mộng lành
Muốn ôm lấy trăng vào nơi lồng ngực
Mà vuốt ve, mà hôn – mê trăng thanh

Khi đàn bà yêu trăng - trong cô đơn
Muốn ghì trăng và kể những tủi hờn
Trăng bàng bạc trăng trùm lên hư ảo
Càng chơi vơi, yêu và khát trăng hơn

Khi đàn bà yêu trăng đêm mong manh
Thức cùng trăng, ghìm gió tạt qua mành
Dù thổn thức trăm ngàn cơn đau nhỏ
Yêu dịu dàng và ghét cũng qua nhanh

Khi đàn bà yêu trăng không lý do
Yêu hồn nhiên, và yêu không nghi ngờ
Trăng cứ đẹp như trăng là lý tưởng
Khát vì trăng, lá khát những mộng hờ…


08.12.2014


HỜN TRĂNG GIẬN TRĂNG


Hờn trăng giận trăng
Hờn anh giận anh
Hờn nhau giận nhau
Vầng trăng ngả nghiêng

Này trăng mùa giêng
Này hoa mùa xuân
Tại sao tại sao
Mà ta giận nhau

Vì ta còn yêu
Vì ta còn ghen
Vì ta còn quen
Thì sao lại xa

Này trăng này hoa
Này em này anh
Mình ôm vào nhau
Mình ôm thật lâu

Mình thôi hờn ghen
Mình ru bình yên
Và thôi giận trăng
Và thôi giận nhau

Mình ôm thật lâu
Mình hôn thật sâu
Cùng trăng mùa giêng
Cùng hoa mùa xuân

Vì ta còn yêu...


17.02.2017


EM ÔM TRĂNG VÀNG LẬN ĐẬN


Em ôm trăng vàng lận đận

Em ôm mùi tóc anh say

Em xô trăng vàng mấy bận

Xa anh và mắt em cay

Em xô trăng vàng không ngã

Xa anh tóc em rượu nồng

Trăng treo ánh vàng buồn bã

Không anh đời biết vui không

Em ôm trăng vàng xuống biển

Vùi yêu vùi nhớ trăng tan

Mà tình vẫn còn hiển hiện

Biển còn ôm trăng chứa chan

Treo trăng lên cành cổ thụ

Như treo gương một cuộc tình

Anh hay em người vong phụ

Có khi tình khuyết tại mình

Em ôm trăng vàng lận đận

Nhớ nhung mùi tóc anh say

Tóc em rượu nồng ân hận

Chờ anh về giữa đêm nay

Chờ anh trăng treo còn khuyết

Chờ cho đến lúc trăng đầy


19.11.2016


MỘNG


Mộng là mộng ảo

Tình là hư vô

Anh không có thật

Nên mộng nhấp nhô

Mộng là mộng thắm

Là em khát yêu

Là em thèm sóng

Ập vào cô liêu

Mộng là mộng hát

Là em có anh

Anh là bờ cát

Em trăng trong lành

Mộng là mộng khóc

Là tim nhức đêm

Là em rụng tóc

Tóc bay tim mềm

Mộng là mộng nát

Là yêu rất thơ

Mà thơ lạc vận

Tứ vần lơ ngơ

Mộng là mộng tan

Trăng rơi bờ bãi

Sóng lùa trăng nhảy

Cát lăn trăng chìm

Mộng là mộng ảo

Tình là hư vô

Anh không có thật

Nên mộng nhấp nhô

Em ôm huyễn mộng

Dẫu là mơ hồ

Cũng vui đôi chút

Hơn là mộng trơ


02.05.2017


EM GỌI TRĂNG TÌNH


Em gọi trăng mòn cổ thụ
Gọi anh lạc giọng gió ngàn
Em gọi sương sương hóa khói
Em gọi tình tình đi hoang

Em gọi trăng ngã vào em
Trăng hôn bờ môi khát ướt
Em gọi anh từ kiếp trước
Mà anh còn khuất chân mây

Em gọi trăng vào ly rượu
Em uống em uống cho say
Em say em mơ em ngủ
Mơ anh về ôm tay đầy

Em gọi trăng làm tấm áo
Che em mờ ảo liêu trai
Em thành hồ ly quyến dụ
Cho anh cởi áo trăng bay

Em gọi trăng về trên mắt
Đọng trên giọt lệ khóe mi
Ôi tình yêu trò cút bắt
Em khóc trăng rơi lâm ly

Yêu ai đâu hề có tội
Nhưng yêu mà chẳng được yêu
Em khóc trăng vàng nông nỗi
Em gọi trăng trong cô liêu

Em gọi trăng mòn cổ thụ
Gọi anh lạc giọng gió ngàn
Em gọi sương sương hóa khói
Em gọi tình tình đi hoang

Em gọi quỳnh đêm hương tỏa
Ru em quên mộng trăng vàng


04.05.2017


MỘNG VỚI TRĂNG


Em đợi trăng về trên ngực áo

Có phải là trăng hay là anh

Có phải dấu yêu là hư ảo

Để vết bờ môi hôn mong manh

Em đợi trăng về trên tóc xõa

Để bóng hình em như liêu trai

Giá như anh đến từ hoang lạnh

Ta chạm vào nhau trăng vỡ hai

Ta chạm vào nhau trăng vỡ loang

Cho ngàn sinh vật cũng hoang mang

Ai khơi hồn phách chồm khao khát

Em sẽ cùng anh quấy địa đàng

Em chạm vào trăng khuya lẻ loi

Bóng anh lơ lửng hiện ngang trời

Chao ôi cơn mộng ôi em mộng

Có lẽ vì yêu lụy mất rồi


18.06.2017


      

. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 28.6.2017.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA ĐOÀN THỊ DIỄM THUYÊN TRONG VIỆT VĂN MỚI

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004