Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

nhà thơ Trần Vấn Lệ
















Nắng Bình Minh Mùa Xuân Đơn Dương


Người con gái nói chuyện mùa Xuân

Ta thấy em vui thật rất mừng

Ta chúc em mà, hôm trước Tết

Bây giờ em có, đó, đầu năm…


Không chỉ một người ta chúc vui

Bạn ta, và tất cả, muôn người

Ai ai cũng có mùa Xuân đẹp

Ít nhất đầu năm có nụ cười…


Ta nghĩ, hồn nhiên, ta gió mát

Ta là nắng ấm, nữa, hôm nay

Ta hôn em nhẹ nhàng trên tóc

Tóc gió mùa Xuân ôi tóc bay…


Tóc gió hồi em mười sáu tuổi

Ngàn năm dù có bóng mây vờn

Ngàn năm em vẫn em ngày cũ

Trong áo dài thơm hoa hướng dương…


Em áo dài xanh thung lũng biếc

Mình về Cầu Đất, Trạm Hành, nha!

Sáng Xuân hai đứa đi chầm chậm

Sương phủ Dran trắng núi trà…


Sáng Xuân đẹp quá, hoa quỳ đẹp

Có đẹp bằng em không hả em?

Em mỉm miệng cười, hoa cũng mỉm

Em và hoa, một, nụ môi duyên!


Ta đặt tình ta lên môi nàng

Ta với nàng mùa Xuân mênh mang

Hai đứa lên đồi trong nắng sớm

Nắng bình minh mùa Xuân Đơn Dương…


Sài Gòn Mưa Trái Mùa


Sài Gòn mưa trái mùa! Tội nghiệp em tôi chưa, em giữa đường mắc mưa, ướt hết rồi áo lụa, trôi hết rồi phấn nhớ, trôi hết rồi son thương…Ôi cơn mưa Sài Gòn, mới nắng mà, mới nắng, bốn phương trời phẳng lặng, bỗng dưng mà sa mưa!


Bỗng dưng mà sa mưa! Đường thì xe ken cứng, lách đường tìm chỗ đứng, mưa tạt cả hàng hiên! Cơn mưa thật vô duyên làm em quên e lệ, chỗ mà em đang ghé…bao nhiêu người ngó em…ngó những dòng mưa lem nhòe nhòe vai áo mỏng; ngó tóc em gợn sóng, ngó…làm em lạnh run!


Ôi cơn mưa Sài Gòn, đầu năm vừa ra Tết, mưa lạnh, người cũng mệt, nước nhỏ giọt…mồ hôi! Em lẩm nhẩm cầu Trời xin mưa mau mau tạnh…để em rời chỗ tránh…để em kịp đến nơi! Không biết có ông Trời hay không mà mưa ngớt. Em đưa tay vuốt tóc rồi em đẫy xe ra. Đường em đi còn xa, cuối đường kia đã nắng…


Và em đi. Lẵng lặng. Về, email cho anh…Ở đây trời thật xanh. Đầu năm đây nắng đẹp. Anh, hiên người khép nép, đứng, chờ em…trăm năm! Đó, câu anh hồi âm, em đọc rồi. in, xé! Phải chi đừng dâu bể, mình đâu có xa xôi…


*

Bài thơ anh làm rồi, đọc lại, buồn, muốn khóc. Em cũng là Tổ Quốc…bao giờ anh về hôn? Anh nhớ nắng Sài Gòn, anh nhớ mưa bất chợt…bốn mươi hai năm trước chắc kéo dài Thiên Thu?


Nửa Đêm Uống Cà Phê


Nửa đêm dậy nấu nước pha một tách cà phê. Lòng thật nhớ bạn bè, nay ai còn, ai mất? Ai nửa đêm thao thức thả khói thuốc lên trăng, nói nhỏ với ả Hằng: “Ta yêu nàng duy nhất!”.


Một trăng thôi, sự thật. Một đất nước…ngàn phương! Bốn mươi năm tha hương, lạc loài muôn thế giới. Vũ Hoàng Chương khóc, nói: “Chúng ta bị khinh khi!” (*). Có một tiếng cười khì vỡ tung sao trăm mảnh! Từng giọt sương lóng lánh, từng giọt lệ của đêm. Từng nấm mộ anh em, bây giờ đâu góc núi? Từng hồn ma dế nhũi đang gặm cỏ kêu khuya?


Trăng trong tách cà phê cũng vỡ ra từng mảnh. Tôi thấy trăng lóng lánh. Tôi thấy tôi long lanh. Ghép từng chữ…bỗng thành câu thơ đầy nước mắt! Ai chắp tay lậy Phật cầu xin gì tương lai? Ai cho người ăn mày tấm chăn bông nó đắp? Chúng ta thời cúi mặt đi vào tù, quên thôi?


Ngày nào mình chia đôi điếu Ruby cùng rít giữa lòng đêm tối mịt bụm ánh sáng trong tay…Ngày nào…mà đêm nay, tách cà phê tôi cạn, bạn bè không ai nán ngã ba đường luyến lưu…Ngã ba ai đăm chiêu mắt buổi chiều cố quận? Ngó lên trăng, buồn lắm! May còn trăng để yêu…


Cái bóng dáng diễm kiều tà áo dài tha thướt em của ngàn kiếp trước chừ Non Nước mình ơi!


(*) Thơ Vũ Hoàng Chương:


Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa bị Quê Hương ruồng bỏ Giống Nòi khinh!


Ta Cúi Đầu Trước Em Bây Giờ


Buổi sáng an bình đời bình an, con chim quyên hót giọng mơ màng. Trời xanh. Xanh biếc. Trời xanh thắm. Mây trắng như hoa tụ áo nàng…


Áo nàng gió thổi hai tà bay. Đà Lạt ngày xưa bỗng chỗ này…Thấp thoáng hoa quỳ chân núi hiện, chân nàng cũng có những làn mây…


Hoa mây thì trắng, hoa quỳ vàng. Nàng đẹp vô cùng nàng thật sang. Không biết từ đâu nàng có mặt mà thơm bát ngát cõi trần gian…


Không biết từ đâu chim bay về. Những con chim quyên xuyên lòng khuya đi kiếm nhãn lồng Xuân mở hội hay tìm bầu bạn cá thia thia?


Những trái nhãn lồng đang chín muồi. Đàn cá thia thia bơi thật vui. Tôi đứng ngắm nàng nâng mái tóc, tôi tưởng tiên nương hiện giữa đời…


Nàng là Tiên Nương, nàng, Giai Nhân, tôi không tình cờ trên đường Xuân, em không tình cờ, thưa có phải? Mình đi tìm nhau bao nhiêu lần…


Mười năm tráng sĩ tìm gươm cổ, chưa thấy gươm thiêng đã thấy người (*). Thì cúi đầu đây, hoa vách núi – hoa quỳ vàng đường em đi chơi!


Ta cúi đầu trước em bây giờ như người xưa tìm gươm trong thơ…nghe chim quyên hót trong bờ bụi, hoa quỳ vàng hoa mai hoa mơ…


(*) Cổ thi:

Thập niên luân giao cầu cổ kiếm

Nhất sinh đê thủ bái mai hoa!


Chim Quyên


Không ai biết con chim quyên nó thế nào? Nhưng không hiểu tại sao, trong ca dao, con chim quyên có mặt! Nó là con chim có thật hay nó là “niềm tương tư”?


Tôi làm thơ, con chim quyên, giấc mơ, bay về đậu nhành liễu. Tôi hiểu hay không hiểu mình vì sao bâng khuâng! Nếu ai không là giai nhân, mùa Xuân cũng không có! Tôi luôn nghĩ về nó. Ôi con chim quyên!


Mẹ sinh con, đặt tên, Cha cho Mẹ “tùy ý”. Mẹ bảo Cha cúi xuống nghe Mẹ nói tí: “Chim quyên ăn trái nhãn lồng, thia thia nhớ chậu, vợ chồng quen hơi”. Mẹ nói xong, Cha cười. Đặt tên con, từ đó…Quyên, chắc là một loài chim rất nhỏ mang trái tim rất to; đó là một bài thơ – một bài thơ vô tự!


Tôi lại nhớ Nguyễn Công Trứ, “Giang sơn một gánh giữa đồng, thuyền quyên ứ hự anh hùng nhớ chăng?”. Trong lịch sử thơ văn, mở ra, ai cũng thấy…Thấy con chim quyên bay nhảy trước con mắt của mình! Thấy có một chữ Tình để trên môi thắm thiết…


Nếu ai là giai nhân chắc ai đã biết tại sao tôi làm bài thơ này…Tôi thèm một bàn tay đặt vào tay ai nhé! Tôi thèm một giọt lệ thả cho trời mưa Xuân…Sáng hôm nay, bâng khuâng, nhớ chim quyên quá đỗi! Có thể chim quyên đang ăn trền Đồi Ổi? Có thể chim quyên đang ăn trên Đồi Sim? Đói lòng ăn nửa trái sim…câu sau, tiếp đó, nổi, chìm, bâng khuâng…


Tôi đang nhớ Dran, mùa hoa quỳ đang nở. Ai, trong lòng tôi nhớ, con chim xanh đang bay…



Có Một Hôm, Chiều


Ôi em dễ thương! Nói sao cho hết? Lòng anh biết ơn…em, người trên hết anh nhớ anh thương. Chuyện chẳng vô thường vì em duy nhất, vì em có thật, vì em là Em!


Một chữ có duyên là Em viết Hoa! Trong cõi người ta, em là người nhỏ, nhưng nụ hoa nở là trời bao la, là thiết là tha là…thương vô tận! Em dù má phấn hay mặt mộc thôi mà miệng em cười – Tình Ơi Bát Ngát!


Khi em hờn mát, em cũng là em! Anh đứng một bên, anh dỗ em nhé…Anh nói nhỏ nhẹ coi như Thu về, Xuân Diệu say mê có bài thơ đẹp:


Hãy ngó càng lâu nói rất êm / hãy dùng những tiếng thật êm đềm / Thu này em phải yêu thêm với / bóng đổ trong lòng lạnh lắm em!


Em ơi cười duyên cho anh hôn miếng! Nụ cười nửa miệng tròn vo trái tim! Mười năm đi tìm cổ kiếm không thấy nhưng em đứng đấy, em là mai hoa! (*) Từ xưa từ xa có người lãng mạn nên chữ Tình sáng dù trong đêm đen, dù trong mông mênh mặt trời đã tắt…Em là duy nhất. Em là Tình Yêu!


*

Có một hôm, chiều, anh nhìn mai nở, anh nói anh nhớ, nhớ em nhớ em…


(*) Thập niên luân giao cầu cổ kiếm

Nhất sinh đê thủ bái mai hoa!

(Mười năm đây đó tìm gươm cổ, gặp đóa hoa mai đành cúi đầu!)


Tháng Hai Hai Ngàn Mười Bảy


Hồi khuya, mưa thẳng đứng, nước không tạt vào hiên. Tôi, trong phòng ấm cúng, mưa ru tôi triền miên…


Tôi dùng chữ thật đúng! Mưa ru tôi ngủ say. Sáng rồi. Mưa đang bay, bay trong trời xanh biếc…


Hoa mai nở ngày Tết, vẫn còn nở em ơi. Nhớ quá miệng em cười, anh hôn hoa mai vậy!


Chao ôi buồn biết mấy! Hoa đây mà người đâu? Một đôi chim bồ câu, một mái lầu, chim đó…


Mưa bay bay, ít gió, trời phương Đông đằng kia…em đang vào giấc khuya…(anh nói trong cơn mê?)


Muôn dặm con đường về, bao giờ về quê nhỉ? Anh biết em chung thủy, anh nghĩ…anh còn duyên!


*

Anh ban ngày. Em ban đêm. Sông Ngân Hà…là biển! Một năm chờ, đau điếng; ngàn năm chờ, bao nhiêu?


Đêm Thất Tịch, Tình Yêu! Tình Yêu mà Thất Tịch! Mưa bay hay nước mắt? Valentine…đang về!


Giữa Tháng Hai, ở đây, ngày Tình Yêu em ạ. Tháng Bảy mình xa quá! Tháng Bảy mình, mưa ngâu!


Anh ngó đôi bồ câu. Đôi bồ câu ngó xuống. Nếu anh về có muộn, em chờ anh, nha em!


NHÌN PHÍA SAU NGƯỜI YÊU


Cứ nhìn em phía sau:  Sao mà em đẹp vậy!

Hoa quỳ em cài đấy trên mái tóc anh thương!


Ôi hoa quỳ Đơn Dương cõi Thiên Đường mãi mãi

Em, muôn tuổi, con gái, em là một Quê Hương!


Đơn Dương trời mờ sương, em vầng dương chiếu rọi

Yêu em, anh muốn hỏi:  Em có yêu anh không?


Chắc hai má em hồng...hồi em mười chín tuổi!

Chắc tay em bối rối:  hỏi hoài, em ghét anh!


Rừng Đơn Dương rất xanh.  Em xanh xao ngày đó

Anh không ngờ anh lỡ làm người lính Tàn Binh!


Phía sau em, anh nhìn:  Hoa quỳ em cài tóc

Phía trước chắc em khóc, trời mờ sương Đơn Dương!


Em!  Người anh yêu thương, xe lửa không còn nữa

Bao nhiêu mùa trăng vỡ, tiếng còi còn vang vang...


Ôi những nụ quỳ vàng ôi những nụ quỳ vàng

anh hòa chan nước mắt, cuối đời anh lang thang...


Phía sau em, búi tóc cài mấy đóa hoa quỳ

Em không muốn anh đi, cứ quỳ thôi?  Thương Nhớ!



Một Bài Thơ Lưu Bút


Ngày qua, ngày đã qua…

Lần lượt bạn rời nhà

Đèn ngoài đường bật sáng

Mưa. Chỉ mưa còn sa!


Ngày qua rồi, đêm lạnh

Trăng đắp mền bằng mây

Gió rung đèn lấp lánh

Sương rụng từng nhánh cây…


Bạn đi rồi. Trống vắng

Còn hơi khói thuốc thôi

Những cành hoa được cắm

Trong bình nở nụ cười…


Bạn không ai trẻ nữa

Bốn mươi hai năm tạ tàn

Câu thơ thêm một chữ

Buồn nhỉ chuyện thời gian!


Câu thơ thêm một chữ

Ai để ý thấy chưa?

Hỡi ơi đang ngũ tuyệt

Thêm một chữ, có thừa?


Cái thừa là trống vắng

Cả parking ngoài kia

Một ngày qua, êm, lặng

Vui, buồn, coi như chia!


Tôi làm thơ lưu bút

Xưa, lưu bút ngày xanh

Nay, vài giọt nước mắt

Mai, chắc còn long lanh?



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 22.5.2017.

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004