Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













Tìm về nguồn cội


Tôi con chim Lạc xa quê

Tháng ba khăn gói tìm về tổ tông

Sông Thao quyện sóng sông Hồng

Vẳng nghe như tiếng trống đồng hội quân


Lộc vừng trải thảm đường xuân

Hồn thiêng sông núi theo dân ca về

Hoa gạo thắp đỏ trời quê

Ơn đất dầu dãi trúc tre cúi đầu


Câu Xoan chớp mắt bắc cầu

Đất thiêng Nghĩa Lĩnh ánh màu tâm linh

Khói hương níu võng mái đình

Kính dâng tiên tổ thâm tình Lang Liêu


Hương đồng cỏ nội chắt chiu

Gió hoà mưa thuận nên niêu cơm đầy

Tròn vuông bánh chưng bánh dày

Cùng dân dầu dãi cấy cày…dâng cha


Tôi con chim Lạc xa nhà

Vịn câu em hát lân la tìm về

Lắng lòng trước cột đá thề

Còn hơi thở còn nhớ về tổ tông



Hà Nội nỗi nhớ niềm yêu


Pháo đài thép nghìn năm giữ nước

Hà Nội ơi rạng rỡ giống dòng

Uy nghiêm Kỳ đài linh hồn tổ quốc

Ngút trời hào khí Lạc Long


Ba mươi sáu phố phường một lẵng hoa thơm

Xuân hạ thu đông bốn mùa khoe sắc

Hoa gạo thắp trời đỏ rực

Lộc vừng trải thảm đón nắng mai


Hàng Lược, Hàng Đào, Hàng Chĩnh, Hàng Chai…

Phố nối phố phố lồng trong phố

Thanh lịch văn minh quyện hoà kim cổ

Hồ Gươm xanh giếng ngọc cung trần


Tháp Rùa mặc khách tao nhân

Soi tám hướng bốn phương hào khí

Nón thúng quai thao bắc cầu tình ý

Người ơi người ở đừng về


Quanh quẩn phố thành hương lúa hương quê

Bay mỏi cánh cò Núi Trầm, Chương Mỹ

Mùa em thơm cốm Vòng tri kỷ

Ngọt ngào hương Sữa hương Ngâu


Quay quắt nhớ thương hoài nụ hôn đầu

Xa đã nhớ mà gần thêm nhớ

Hà Nội ơi đã thành muôn thuở

Đất đai này một hạt cũng yêu



Côn Đảo yêu thương


Khi cánh buồm căng gió vượt trùng khơi

Núm ruột mẹ nối liền ba nghìn con hải đảo

Đổi thịt thay da qua từng giông bão

Hòn Cau ơi còn nhớ Đầm Trầu


Lọc xanh bầu trời vỗ cánh hải âu

Thắp sáng ngày lung linh ngọn sóng

Côn Đảo xanh một màu hy vọng

Mưa nắng hai mùa vẫn tấp nập chợ đông


Nụ cười em thơm ngọt muôn lòng

Con gái đảo mà nõn nà như Trứng

Bảy Cạnh, Hòn Bà tay Vung tay hứng

Đẹp linh lang biển biếc trời hồng


Gần lắm Côn Đảo ơi

Nhịp tim mẹ đập chung

Biển ngăn cách nhưng lòng không ngăn cách

Nối tay lưới thoả đi và nhặt

Thoả kiếm tìm đo đếm mọi nông sâu


Mãi bên anh sương nắng dãi dầu

Đã yêu biển phải hết lòng vì biển

Sinh tử mất còn sẵn sàng dâng hiến

Cao đẹp nào hơn được tuổi hai mươi


Nhà quê


Nhà quê cũng lắm nhà quê

Kẻ chợ cũng nhiều kẻ chợ

Có gì để mà xấu hổ

Có gì để mà phân vân


Nhà quê vất vả tảo tần

Lớn từ đồng chua nước mặn

Hiền lành như khoai như sắn

Một tiếng chưa từng bẻ cong


Mo cau ấm hương nội đồng

Chiêm mùa vai trâu níu lệch

Cháo rau dẫu còn thiếu hụt

Tin yêu vẫn mãi dư thừa


Ngại ngần dầu dãi nắng mưa

Lắm người bỏ quê ra phố

Chất quê đã thành muôn thuở

Tô son chẳng giấu được mình


Nhà quê mộc mạc nghĩa tình

Ngô nghê nhưng mà chân thật

Chưa qua lấm lem bùn đất

Chẳng bao giờ được nhà quê


Giã bạn


Xin đừng làm đắm lời yêu

Mạn thuyền sóng vỗ thơ reo bắc cầu

Lúng la lúng liếng môi trầu

Câu mời em hát thắm màu tơ duyên


Ba tầm bén lửa che nghiêng

Một canh Quan họ

Một thiên diễm tình

Xinh em đổ quán xiêu đình

Xao lòng mớ bảy sinh tình mớ ba


Chũm cau nhu nhú miền hoa

Giăng mùng con nhện lân la se tình

Yếm sồi thắt dải đinh ninh

Mai rồi đến hẹn lại lên với thề


Cầm câu giã bạn anh về

The gấm áo cặp mà tê tím lòng

Tình bằng con sáo sang sông

Về đâu Quan họ muôn dòng nhớ thương


Mỏi mòn


Mực mài nước mắt

Viết chẳng nên câu

Bao năm rồi đợi

Nghiên bút úa sầu


Ăm ắp dãi dầu

Lao tâm khổ tứ

Rêu phong ý tứ

Già cỗi yêu thương


Bước chân ngập ngừng

Qua chiều phố vắng

Phố đông thầm lặng

Chạnh buồn rưng rưng


Một trời bâng khuâng

Một miền nắng quái

Ơi chim tình ái

Hót ca phương nào


Đâu phút tự hào

Đá buồn rêu phủ

Chưa gặp được người

Cũ càng thêm cũ


Lòng như trang giấy

Trắng cả hai chiều

Vẫn thơm ao ước

Vẫn đầy tin yêu


Còn lại luyến tiếc

Mò kim đáy sâu

Lòng ta như giếng

Mòn mỏi tay gàu


Dùng dằng heo may


Phượng rơi làm cuộc chia xa

Tháng năm đi giữa bao la nỗi niềm

Vẽ nhau qua khối hình tim

Thơm về phương nhớ chợt thèm môi xưa


Sen đơm nụ hạ giao mùa

Chũm cau nhu nhú bỏ bùa trầu vôi

Mỏi thương chết đuối nụ cười

Xa cổ tích sông khát lời hồng hoang


Phượng trưa thắp lửa huy hoàng

Nhớ thương níu võng hai hàng mi cong

Quảy xuân về lại ruộng đồng

Mùa non tíu tít tư thông mầm chồi


Đất nghèo thèm khát mồ hôi

Hạn mùa rát bỏng bờ môi xuân thì

Treo chiều lên nhánh tà huy

Dùng dằng son sắt sớm đi tối về


Nắng


Nhen lên từ hạt nắng

Rực hồng ánh bình minh

Cho sương màu óng ánh

Cho cỏ lời ru tình


Mùa vui vẻ hành trình

Câu đồng dao thức ngủ

Lúa ánh màu no đủ

Dậy thì vành vạnh trăng


Va vào câu đa đoan

Vỡ nỗi buồn con gái

Về đâu thời thơ dại

Trinh nguyên nắng học trò




. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 02.5.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004