Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

nhà thơ Trần Vấn Lệ
















Bốn Mươi Ba Năm

 

Ly cà phê bốc khói.  Quán cà phê nhiều người.  Gặp nhau, tay bắt, cười.  Không một lời vồn vã…

Hôm nay, ngày không lạ.  Vẫn một ngày rất quen.  Một ngày không thể quên.  Là một ngày đáng nhớ!

Đường, dọc theo đường phố, cờ bay ôi cờ bay, ai nhỉ khéo đặt bày ngày hôm nay cờ xí?

Ai vô tình thế nhỉ, biết ngày cuối-tháng-Tư, biết ngày của Giã Từ ngậm ngùi và nuốt hận…

Nếu nói thì…cay đắng, Không nói thì…làm thinh.  Mà…nói chi?  Giật mình…Thơ Vũ Hoàng Chương, đó!

Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa bị Quê Hương ruồng bỏ giống nòi khinh!”.  Trang nhất báo đăng hình cổng Dinh Độc Lập đổ…

Ai trái tim không vỡ ngày cuối tháng Tư không?  Những con sáo qua sông, ôi một đường bay thằng!

Ly cà phê khói trắng.  Một bầy chim hải âu bay bay tìm cù lao…Người, thả hồn bay lãng?

Ba Mươi Tháng Tư, Cách Mạng?  Ba Mươi Tháng Tư, Đổi Đời?  Mai, Một Tháng Năm tới rồi, bốn mươi ba năm Trời ạ!


Hàng Hàng Lục Bát


Chiều nay là chiều Thứ Năm

Em chưa đi, đợi tối Rằm, phải không?

 

Ôi chao hai má em hồng

Ước chi là gió anh bồng em bay

Mình bay vào những đám mây

Để em còn thấy trăng ngày hôm sau…

Lậy Trời ngày chớ trôi mau

Đêm nay trăng lặn người chào người xa…

Dùng dằng mấy, cũng ngày qua

Thứ Năm rồi Thứ Sáu, ta nhớ mình!

Nhớ xưa Lý Bạch thất tình

Quý Phi vắng, cái giường nhìn…hoang vu!


Sáng mai trời chắc sương mù?

Trời ơi tôi chết, em từ giã tôi…

 

Tháng Tư buồn quá nhỉ


Bạn cứ nhắc mình hoài: Tháng Tư tới rồi đó kể đi thời mưa gió, kể đi thời Thiên Thu, thuở nhất nhật tại tù…

Mình nói mình quên hết. Mình đã là người chết khi lê lết quê người. Bốn hai năm ngậm cười, thân tàn và ma dại…

Bạn nhắc hoài, nhắc mãi…Chắc mình chỉ làm thơ, làm thơ coi như mơ, đời vật vờ hư ảo, bốn hai năm cơm áo…

Mình nói mà nghe máu chạy rần rần khắp thân. Mình cảm ơn cái lưng chưa bắt mình cong quẹo, Mình cảm ơn tay níu của bạn còn thương mình…

Nhắm mắt…thấy chiến tranh tạ tàn như giấc mộng. Mở mắt…nhìn đời sống mỏi mòn và mỏi mòn, mà lạ một chữ Buồn không thấy mòn gì cả!

Tại không viết trên đá mà nén chặt trong tim? Trăm năm đá có mềm sao trái tim cứng ngắc, sao Tình Yêu không mất hỡi Tổ Quốc của tôi?

Tháng Tư nữa tới rồi! Ngày, mỗi ngày một mới…Buồn xưa nào ai đợi nó vẫn tới, ngộ thay! Phải chi lá, nó bay. Phải chi mưa, nó tạnh! Bốn hai năm hiu quạnh không khác chi một ngày. Không khác chi một ngày! Ngày cuối cùng Đất Nước…Ngày cuối cùng, dừng bước! Này, cây cuốc lên vai. Này, những con đường dài mà đôi giày ném xó…Này, người thua con chó. Này, một bữa cơm khoai, lính xếp bằng ngồi nhai phun ra toàn sỏi sạn…

Tôi kể đó, nha bạn! Còn muốn nghe nữa không? Hay hai lỗ tai bùng? Hay đau lòng muốn khóc? Đời người tù đò dọc trôi theo dòng tháng năm. Thân người tù tím bầm, lệ thầm ai cũng chảy!

Nhắm mắt để đừng thấy! Bụm miệng sẽ quên chăng? Không tội không ăn năn…mặc thời gian vô tận! Những người Lính bại trận có gì để nhớ, quên? Cuối tháng Tư bình yên – Bình Yên Như Thế Đó!

Tháng Tư tôi ngồi ngó tờ lịch cuối sắp rơi, tương lai nào sáng tươi khi một đời sắp vãn? Bài thơ này thật lãng – lãng nhách hay lãng òm? Tôi mân mê chữ Buồn. Tháng Tư buồn quá nhỉ?


Có một buổi trưa


Trưa. Nghe ai hát khúc ầu ơ, lòng chẳng làm sao cũng thẩn thờ. Nhớ lại những trưa rừng núi cũ, tựa mình bao cát ngó trời mưa…nhớ làng nhớ xóm từng qua đó, Mẹ dỗ con bằng những tiếng thơ, những tiếng ca dao như tiếng thở, những câu hò thổi những con đò; rồi con rồi Mẹ cùng say ngủ…cuộc chiến tranh vào trong giấc mơ!

Trưa ở đây tôi ngồi hiên quán. Trời đang mưa, mưa nhỏ, nhẹ, mờ…Quán mở radio đài tiếng Việt kéo hồn người trở lại thời xưa…Thời xưa tôi trẻ như con nít, lon lá để dành trong ba-lô, tôi nhớ Má tôi ru cháu Ngoại, tiếng trầm tiếng bổng tiếng mưa trưa…

Mưa trưa, xưa lắm, trên rừng núi, mưa đang bây giờ…mưa ngoại ô, một đoàn xe lửa vừa qua mặt, đường mút chỉ nhìn không thấy ga, chỉ thấy rừng xanh và núi biếc, thấy thưa, thưa thớt những ngôi nhà…Tôi thèm một bước lùa len núi tìm lại mơ màng một đóa hoa!

*
Tôi thèm một phút hôn ai đó, ai ở xa hẹn về thăm tôi. Dù ai chưa tới mà tôi ngỡ…mây trước mặt tôi, suối tóc người! Một nụ hoa vàng tôi mới hái, hồi mai, chừ xế vẫn còn tươi…Em về, anh gắn cho vàng tóc, cho tiếng chuông chiều thảng thốt rơi!

Có một buổi trưa nghe tiếng gió, tiếng ru nhè nhẹ, tiếng xa xôi…


Người Con Gái Mặc Áo Dài Ra Phố


Người con gái mặc áo dài ra phố, có nhiều người đứng ngó theo nàng, chắc tại vì hôm nay cô ấy mặc áo vàng, mấy hôm nay mùa Xuân mai vàng cũng nở…


Sau bảy lăm áo dài bị xếp xó. Áo sơ mi mặc phải bỏ ngoài quần. Đàn ông đàn bà mặc quần áo chung, trông mạnh mẽ như đoàn quân Nam tiến!


Tới năm chín mươi hết ngăn sông cấm biển, đàn ông thì được diện com-lê. Đàn bà được diện áo dài tà phủ lê thê. Đất nước Việt Nam trở mình theo Căm Bốt!


Sang Thế Kỷ Hai-Mươi-Mốt, Việt Nam bấy giờ là một tân-quốc-gia. Những trang cổ tích được lật qua, áo dài cách tân thập phần diễm lệ…


Không ai nói nước mình chậm trễ, lúc nào thì cũng-lịch-sử-canh-tân…lúc nào thì cũng nhắc tới Hùng Vương, mười tám ông Vua trị vì một độ tuổi!


Con gái Việt Nam đẹp làm đàn ông đắm đuối. Những cuộc thi hoa hậu mở toang. Bốn ngàn năm văn hiến huy hoàng…đến Hoàng Kiều cũng đi yêu con nít!


Đẹp quá đi tấm áo dài nước Việt…sáng hôm nay đang tha thướt trên đường. Con gái mặc áo dài, con gái thật dễ thương…Sài Gòn hoa lệ nhờ áo dài trường nữ!


Sài Gòn nhiều năm nay được gọi là Thành Phố - Thành Phố Hồ Chí Minh mỗi ngày một mới toanh. Con trai Việt Nam xâm trổ cùng mình, Tàu mà thấy bỏ Hoàng Sa, cái chắc!


Con gái Việt Nam thảnh thơi đem áo dài ra mặc. Nhân nhìn thấy ai kia áo dài đang đi, cũng là dịp mùa Xuân đang về, tôi thả bài thơ bay theo nàng Xuân Nữ!




. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 30.4.2017.

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004