Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













NHỮNG ĐOẢN KHÚC RỜI 2


19*


Dù không có người dù không có tôi

Thì sông vẫn chảy vẫn lạnh lùng trôi

Vẫn bóng mây chiều tan cuối bãi

Vẫn gió vi vu đến ngậm ngùi


Người không hẹn hò người không trở về

Vẫn tím mờ sương Đà Lạt buồn

Hồn tôi phượng tím nghìn năm cũ

Dù người có về người có về không


Dù không có người dù không có tôi

Hồn thông tôi vẫn réo lạnh núi đồi

Đường tình tôi vẫn chênh vênh chập chùng lên xuống

Chiều vẫn rãi buồn theo bóng mây trôi


Dù không có người dù không có tôi

Cafe Tùng sáng nay trống một chỗ ngồi

Monalisa muôn đời huyễn hoặc

Nụ cười buồn hiu hắt nỗi chia phôi


Dù không có người dù không có tôi

Vàng làm chi vàng quá Dã Quỳ ơi

Cho hồn tôi cũng vàng muôn nẽo

Cho tình tôi cũng vàng vàng rơi


Dù không có người dù không có ai

Hồn tôi Đà Lạt sương giăng đầy

Thương mình tượng đá mờ rêu nhạt

Người có về không trong đêm nay ?


(DàLat 15.3.2017)


44.


Ta thèm khát mở toang bờ bến la

Cửa tồn sinh em nỡ khép sao đành

Ngày sắp tắt bóng chiều rơi hối hã

Đừng vội vàng khâm liệm cõi tình xanh.


45.


Lòng bỗng dưng như gió giao mùa

Tình vừa chớm lạnh vừa giăng mưa

Lá của mùa xưa vàng quá đổi

Chưa đành rụng xuống giữa cơn mơ.


SG. 10. 04. 17




cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ SàiGòn ngày 30.4.2017

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004