Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới














ĐI QUA TRƯỜNG CŨ


( Bài chiêu niệm ngôi trường vừa bị đập hôm qua)


Tôi đi qua ngôi trường

Thấy ngổn ngang gạch đá,

Những viên gạch rơi xuống từ bức tường

Mới đập xuống hôm qua để xây trường mới

Lòng bỗng nhói đau

Ôi trăm năm trường xưa!

Trăm năm nước thời gian gội rửa

Trăm năm rồi “Nước vẫn một dòng trong”!


Dãy hành lang vẫn còn nguyên màu gạch đỏ

Còn ấm dấu chân người lớp lớp đan xen,

Và trong từng khung cửa lớp

Nghe đâu đó tiếng cười vui khúc khích

Những tia nắng ban mai nghịch ngợm

Dệt thành tơ vương vấn mãi hồn ai!

Và bảng đen, và phấn trắng

Còn nhớ không em trầm ấm tiếng giảng bài,

Trên bục này cô giáo đứng bâng khuâng

Mắt sáng môi hồng học trò ôi thương quá

Bởi trong cô vẫn tươi rói tuổi xuân thì

Biết bao mùa xanh xưa trong ngôi trường cũ

Cô trò ta thắm thiết nghĩa đồng môn!


Sân trường kia vẫn mênh mông trải rộng

Cây liêm già rắc hoa vàng rực rỡ

Gốc bồ đề xòe tán góc sân

Hoa phượng vĩ kết từng chùm đỏ thắm

Bao hè vui- tiễn từng cánh chim bay

Để tất cả lại về trong rộn rả

Ngày hội trường trời đất cũng nồng say

Thắp một nén nhang trên phòng truyền thống

Ngước nhìn lên ba chữ “Sư đạo tôn”

Tưởng những ân sư đang mỉm miệng cười

Rưng rưng niềm tưởng nhớ!


Tôi đi ngang qua ngôi trường

Tất cả sẽ thành vôi vữa

Mai này trường mới dẫu hình hài như cũ

Biết tìm đâu hồn phách một thời xưa!


21-2-2017



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ CầnThơ ngày 15.4.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004