Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

















CHÚT HƯƠNG RỪNG


Tây Nguyên khoe sắc nắng
Pơ lang nở đỏ cành
Vai trần mẹ mong manh
Gùi gian truân xuống núi

Em ngồi bên bờ suối
Nước mát lạnh bàn chân
Đá hao mòn năm tháng
Bao vết tích ngày xưa

Tháng ba về mong mưa
Cho nương xanh đầy lúa
Đêm hội làng em múa
Điệu xoang nhịp buông lơi

Đàn ong rừng thôi chơi
Đã vào mùa lấy mật
Hoa nở tràn mặt đất
Hương thơm bay tận trời

Non cao xa vời vợi
Cô gái Ba Nar ơi
Đôi mắt ngàn mướt gió
Thả hồn hoa nắng bay.


HƯƠNG MÙA HẠ


Ngày đếm bước chiều rơi
Xuân tàn trong hơi gió
Đôi mắt huyền bỡ ngỡ
Thả hồn hoa nắng bay

Chông chênh bờ cỏ may
Gót hồng bên đường vắng
Ơi nàng tiên áo trắng
Mỉm cười tiễn mùa qua

Hương cuối mùa đi xa
Còn vương trên đồng cỏ
Mưa về qua phố nhỏ
Xanh mắt đời chênh chao

Hương mùa hạ hanh hao
Rực trời hoa phượng đỏ
Tiếng ve chừng nức nở
Báo hiệu ngày chia xa!

NHẶT


Bâng quơ nhặt áng mây ngàn
Nhặt cơn gió gọi hè sang nồng nàn
Trong xanh nhặt cánh đồng làng
Nhặt lời quê kiểng giữa ngàn dối gian

Tương tư nhặt cánh điệp vàng
Con đường kỷ niệm ngỡ ngàng chiều rơi
Nhặt câu nói ở đầu môi
Vin ngày xưa để nhặt lời nhớ mong

Nhặt hoa tím biếc dòng sông
Nhặt thời nông nổi bâng khuâng lời thề
Nhặt chiều gió lộng bờ đê
Hạt mưa rơi xuống nhặt về chồi xanh

Nhặt tiếng chim hót trong lành
Này chùm hoa nắng nhặt quanh chân đồi
Nhặt ngày thơ bé trong nôi
Đi qua năm tháng nhặt lời mẹ ru

Nhặt vàng hoa cúc mùa thu
Nhặt đôi mắt biếc lãng du em về
Cuộc đời nhặt những đam mê
Vòng quay năm tháng bộn bề nhớ quên!

LẠC MẤT DÒNG SÔNG


Thế là sáo đã sang sông
Ngày thôi sắc nắng thuyền không bến bờ
Buồn sao con nhện xe tơ
Đem giăng nỗi nhớ bao giờ cho xong

Thế là sóng phải đi xa
Bên bờ kỉ niệm còn ta nồng nàn
Chiều giêng héo nắng xuân tàn
Mông mênh nỗi nhớ bạt ngàn rong rêu

Thế là chia nửa câu Kiều
Đường dài cắc cớ bao điều thương mong
Sáo xưa từ giã dòng sông
Rung rinh giọt nhớ nụ hồng phôi phai

Thế là lạc bước thiên thai
Ngỡ mình Từ Thức miệt mài ruổi rong...
Bao giờ cho hết chờ mong
Để ta gói nhớ đem hong nắng vàng.

ĐẾN VỚI ĐẠI NGÀN


Đi trong ngày nắng đẹp
Từ phương xa về ngàn
Điểm dừng chân Sơn Lang
Kon Hà Nừng anh đến!

Núi rừng dành thương mến
Người lữ khách mê say
Bầy trẻ con thơ ngây
Bên anh, người khách lạ

Nơi này xa xôi quá 
Đường rẽ lối muôn trùng
Chiều theo mây xuống núi
Ló lên nhành trăng cong

Đêm đại ngàn mênh mông
Dòng sông Ba mải miết
Chưa nói lời tạm biệt
Mà quyến luyến không rời

Rượu cần thấm làn môi
Hương hoa rừng ghé lại
Dù mai này xa ngái
Đất K Bang thật gần!



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ QuảngNgãi ngày 15.4.2017.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA SƠN TRẦN TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004