Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













DẤU CHÂN TÔI

 

Dưới dấu chân tôi là dấu chân của cha mẹ, ông bà

Dưới dưới nữa của tổ tiên, dòng tộc

Dấu chân ấy in hình tiếng khóc

Biết bao thế hệ chào đời

Dấu chân ấy chất chồng bao khó nhọc

Đất đá này là máu, mồ hôi…

 

Mỗi ngày in dấu chân tôi

Chồng lên nơi tôi bước

Vẹt gót cùng tôi là bao kiếp trước

Qua đây trong ánh sáng luân hồi

 

Trên dấu chân tôi là dấu chân con cái

Trên nữa sẽ là dấu chân của chắt, chít , chiu…

Dấu chân nhỏ nhoi làm nên lịch sử

Nét hoa văn ẩn chứa bao điều…

 

Tám chín mươi năm đâu phải là nhiều

Khi nằm xuống dấu chân mình để lại

Ta mới hiểu vì sao hoa ngọt trái

Tiếng à ơi vọng mãi những câu Kiều

 

Dấu chân tôi còn có mắt người yêu

Dù rêu cỏ có xanh vào năm tháng

Hành trang suốt đời tôi mang theo

Dấu tỏ tình dưới trăng mờ trăng sáng

 

Dấu chân là thời gian của tôi, của bạn…

Là quê hương in gót ngàn đời

Khi thức dậy ta cúi chào mai sớm

Thấy chân mình in dấu khắp nơi nơi

 

Ôi dấu chân…

Tổ quốc của riêng tôi!

 

Hà Nội, 2-1-2017

 

QUAN TÒA VÀ NHÀ THƠ

 

Chiếc búa thẩm phán gõ trong ta

Cộc!

Cộc…!

Tỉnh giấc

 

Ám ảnh đêm

Ám ảnh ngày

Ám ảnh…

 

Thẩm phán là ta?

Tiếng búa là ta?

Vành móng ngựa là ta?

Mỗi chữ trong thơ đều hóa quan tòa!

 

Ngòi bút gõ lên trang giấy

Cộc!

Cộc…!

Ta, thằng ngốc

Tìm chân trời trong trái núi

Lửa con cúi đốt hỏa diễm sơn

Một thằng nghiện lên cơn…

 

Tìm tự do trong tiếng búa

Nhà thơ tìm đất hứa?

 

Đường thơ gai nhọn hoắt

Con ngựa thồ tiếng búa

Cộc!

Cộc…!

 

Hà Nội, 10-01-2017


TỰ DƯNG PHẢI VÍA

 

Mưa xuân lất phất

Lên chùa lễ Phật

Em mặc áo hồng

Bỏ bùa ngơ ngẩn mắt trông

Đồng tiền lúm má thơm chồng hay chưa?

 

Xuân lòng tý tách hạt mưa

Bám theo tà áo mỏng

Hương nào thơm như mộng

Phảng phất bay lên mùa

Người ơi lễ Phật lễ chùa

Xin đôi môi đỏ đừng đùa cợt sư

 

Áo hồng đâu đó  hình như…

Khuất dần vào lối nhỏ

Muốn như là cánh gió

Len vào tà áo bay

Muốn như là ngọn cỏ

Xanh theo vết dấu dày

Mộng du chi giữa ban ngày

Tự dưng phải vía cơn say rượu trời

 

Hà Nội, 13-01-2017


KHAO KHÁT

 

Ta gọi cộng đồng tiếng gọi câm

Bay ra ngàn trùng tới cõi hư không

Núi

Sông…

Có động lòng?

 

Một con chim bồ câu vừa mới nở

Há miệng ra trong tổ

Ta và con chim cớ chi mắc nợ!

 

Đối thoại

 

Con mắt vô cảm nhìn nhau

Thời gian câm tiếng nói

 

Chúa ban cành ô liu cho chim bay qua nạn hồng thủy

Sao chim với ta xa vời vợi

Cái miệng trong tổ há ra chời đợi

Phi lý miếng mồi

 

Súng bắn vào tiếng ta gọi

Ngấp ngoải?

Xuân vẫn về nở hoa kết trái

Hủy diệt và sinh tồn trong tay Chúa hay người cầm lái?

 

Hạt cát sa mạc gọi

Âm thanh đập vào ta

Không hạt mưa nào bay ra

Chắc tiếng gọi ta thành con lạc đà

Chở mặt trời buổi sớm. 

Hà Nội, 14-01-2017



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HàNội ngày 15.4.2017.
Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA NGUYỄN LÂM CẨN TRONG VIỆT VĂN MỚI

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004