Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới















EM HÃY NÓI ĐI EM


Mưa rơi rơi

Mờ phủ những con đường

Mưa rơi rơi

Làm đầy vơi bao yêu thương nơi kẻ đợi


Người tình

Kiên đợi người tình

Bao nhiêu năm rêu phong phủ kín đời mình

Dài tay – Buồn bã

Ôm bao mộng ước tường chừng hóa đá lạnh nghìn thu


Ngỡ tàn phai

Ngờ đâu

Em đã đến – như một khát vọng đắp bù

Với nét hoang sơ - hồn nhiên thầm lặng

Xoe đôi mắt nai âu yếm - Nhìn thôi

Như ngôn ngữ yêu không tát cạn được ý lời

Để cuộc đời hôm nay không cần gì phải nói


***

Khép nép – thẹn thùng – câm nín

Nở nụ tình – lấp kín cả hoàng hôn

Như sợ đau nền đất

Khẻ bước chân

Em – xô dạt bến hoang cồn

Nghiêng dáng đợi

Nghe rừng khô cựa mình thay áo mới

Đàn bướm vàng lượn bay dẫn lối


Chú ngựa hồng – ngớ ngẩn giữa đồi yêu

Hát say sưa

Hát thơ - chú hót thật nhiều

Khô cạn cổ – vẫn chưa tỏ điều muốn nói

Chú lặng người nghe tâm tư bối rối

Dạ cồn cào thúc đói của con tim

Gió thì thầm bên tai – chú trố mắt nhìn


Vàng hoe nắng – tóc lung linh từng sợi

Suối mây huyền

Thả xuống đời

Bồng bềnh theo sóng nhạc

Vờn như mây mùa thu

Ngàn năm - bạt ngàn trôi mãi

Trôi lên đôi bờ thon

Tôi bơi hoài - vô tận

Lộng gió sóng lênh đênh


***

Em là thiên sứ Ái Tình

Vê mộng thắm – không còn tàn phai dưới bụi

Bước hồi loan – Mây ngàn vờn đỉnh núi

Dang tay hồng – dựng lại cả mùa xuân

Vẹn trọn – thơm ngát nét hương tình

Căng nhựa sống – run cành non lộc biếc


Tỏa khuê các – lung linh ngàn trói buộc

Một lần thơm – lịm suốt cõi trăm năm

Em là Trăng? là Nguyệt? hay là Hằng?

Em là Thơ – của Tình Yêu Khát Vọng


***

Thỏa giấc mơ

Đi vào thơ

Khép kín vòng tay mộng

Bao khao khát đợi chờ

Em hãy nói đi Em

Câu thơ lòng nơi sóng mắt – Em đã ?

Để cùng Ta hóa đá với thiên thu.



YÊU


(Phật dạy: Theo hướng ngón tay ta chỉ là mặt trăng.

Chứ ngón tay ta không phải là mặt trăng )


Yêu là xe kết đôi lòng

Xoa dịu bao nỗi long đong

Sẻ san đầy vơi sóng tình nơi bể ái


Yêu là hành trang vào đời

Với nụ lòng thân ái

Hòa quyện - rộng trải lòng thơm

Cho tâm hồn đừng cô đơn bóng chiếc

Trong giòng chảy thao thiết tồn sinh


Yêu là bừng sống dưới nắng ấm hồng minh

Hay lặng lẽ

Chết điếng tận đáy sâu thẳm hồn mình

Qua lăng kính xanh hồng hay xám tím

Nơi nhịp đập thật hồn nhiên

Giữa đôi lòng CHO – NHẬN

Khi con tim đơn côi rung động tận cõi

THIẾU THỐN và DƯ THỪA


***

Chuyện thường tình

Tréo cung lòng

Dù có tha thiết từ Nơi trân trọng

Mình vẫn không ưa

Đàn lòng Người –có đạt tới mức réo rắc thanh âm

Cũng chưa hẵn , sẽ khớp vừa cung bậc

Huống hồ chi

Một khi cửa lòng đã khép chặc


***

YÊU là cảm thấy THIẾU THỐN và DƯ THỪA nhất

Quảng trống lấp bằng ý thơm – lời mật

Tận đáy lòng chân thật – tha thiết cầu xin

Người không cho

Con tim son – héo hon đau khổ


Qua bao ngày

Ra công dành dụm

Tha thiết dâng – lại nhầm nơi sai chỗ

Đã rước lấy khổ - còn hụt hẫng mất tự tin


Ôi tình yêu nơi kiếp phù sinh !

Ngàn ngàn năm trước đến vạn kỷ sau

Đôi tim mãi gầy hao nơi :

DƯ THỪA và THIẾU THỐN



XIN NHẦM NƠI


Ngọn lửa cô đơn – le lói giữa bể tình

Hồn trống vắng – Thiếu Thốn - Khát Xin


Người ta phụ hoặc thờ ơ

Nbỏ lại bơ vơ

Một mình lẻ loi đứng bên bờ hiu quạnh

Xám cả nỗi lòng ,

Buốt lạnh - gậm nhấm giữa phố mưa


Tím ngõ về

Sỏi đá lén nhìn – sượng sùng từng bước chân thưa

Chim lẻ bạn – nỗi niềm riêng quạnh quẻ

Xin nhầm nơi – hồn ghẻ lạnh huyễn hư


Dạ rủ lòng - nhắm nháp miếng tương tư


Gai nhọn – thấu xương nhức tới tủy

Thuyền đắm hụt hơi – chưa thấy gì

Sờ đến vết thương còn ve vuốt

Đã biết nhầm nơi - chân giục đi



CHO SAI CHỐN


Thuyền mơ - mộng thắm - thừa dư

Bâng khuâng không biết dụm dành

Trân trọng cho – Đã không nhận

Thương hại tội nghiệp

Nhìn như quái vật

Còn cợt cười ghẻ lạnh - rêu rao quạnh khóe lắm điều


Đã yêu rồi

Lỡ hào sảng cho đi

Giờ mới liêu xiêu ngần ngại

Nghe lòng hoang hoải tận niềm riêng


Hồn đã xám

Bến tình xưa ngõ tím

Đường thối lui – nghẽn lối tính sao đây ?

Thân trơ nhũn mềm

Hao gầy mơ ước cuối

Như kẻ lạc rừng sụp bước chốn hoang liêu

Lòng tổn thương ngộp mặn nơi xứ yêu

Ăn trái sầu mà ngao ngán


Lảng tìm quên

Với bạt ngàn chân phiêu lãng

Hồn mênh mang – xô lạc chốn xứ phiền

Xa xa dần - dạt tận cõi vô biên


Chở tình ái – lêu bêu miền vô vọng

Cho sai duyên – Mộng xám tím nẻo về


Cả kho vàng còn vụp mặt lê thê

Để rồi khổ - vì CHO không đúng chỗ



NHẬN VÀ CHO


Một khi đôi lòng

Nhận - Cho” phải nơi hợp chốn

Trải mơ – lòng mở - thơm nhau

Sẻ san bùi ngọt - bén sâu duyên tình

Tâm đầu ý hợp truyền sinh

Chung hòa điệu sống – nghe mình tỏa hương

Đời nhau “ Địa ngục –Thiên đường ” ?

Dư thừa- Thiếu thốn mà nươn số phần

Chờ trao – niềm nỗi bâng khuâng

Em nhận – ta thấy bừng râng nhẹ lòng

Môi run – lí nhí . Cảm ơn

Em rón rén gói - cái hồn tận trong


Ta về xe cát biển đông

Ươm làn mây trắng phiêu bồng bến nơi


Dù cho vật đổi sao dời

Thưa Em . Đây vẫn một lời quyết tâm

Giùm ta . Hỡi ánh trăng rằm

Chứng lòng này hộ - làm bằng - mới thiêng


Giao Em cả trái tim nguyên

Còn đang rực lửa – trọn quyền Nàng thôi


Rưng rưng. Em nâng lên ngôi

Ái ưu chốn cũ - cùng bồi nhau hong


Riêng Em hắt bóng - thêm hồng

Chiếm nguyên khóa cửa - điều mong cuối đời



CAN DỰ


Con tim có những lý lẻ riêng của nó

Mà lý trí không thể hiểu nổi”


Dành dụm cho Em

Con diều ngũ sắc

Trang thơ thắm hồng

Với cả một bầu trời xanh khát vọng

Long lanh cười

Đón nhận bằng cả tấm lòng thơm


Nỗi lòng Xin

Chớm nở từ ngọn lửa le lói cô đơn

Bằng cả một khát khao rung động


Trắc trở lòng

Không giám nhận – nên sợ Em Cho

Con tim mù lòa thắm tình vụng nghĩ suy

Hồn nhiên mở ngỏ

Tôi mãi hoài nhắc nhở :

Còn chỗ đứng nào ? Cho Em trọ

Khi đoạn đời mình ruỗng mục từ lâu

Mai kia thuyền không chìu theo lái – Bến bức neo

Nỗi đau muộn màng ngàn trở trắc ”


Quyết không tham dự

Nhưng lẻ nào đành nhắm mắt

Phó mặc con tim quyết định :

Nhận với Cho ”



MẤT DỊP ĐƯỢC YÊU EM


Chuyện tình ái hồn nhiên

Sao mãi tính suy – lường đo đong đếm

Đường tình ái

Ai nỡ đãi cát tìm vàng

Càng đắn đo

Tình tôi càng mãnh liệt

Vong thân rồi – đâu còn phân biệt

Tôi chính là Em”

Vươn dài tay - Em vun quén thêm

Tôi yêu đời – Hiện hữu hẳn lên

Lòng thú nhận

Em là tất cả”

Cho vừa lòng thỏa dạ

Làm kẻ đui mù lặng im

Mỗi khi bóng hoa về ghé mộng ru đêm

Nhường cho con tim lên tiếng

Ngày mai ra sao ?

Lẽ nào sợ ?

Để suốt đời mất dịp được yêu Em

Bến đợi - nỗi chờ - càng khô héo thêm

Làm sao

Nhuộm thắm những trang thơ hồng.



MỘT VẾT THƯƠNG


Tuổi thơ chân sáo - dưới mái trường

Hồn sách - lòng vở - ngát rừng hương

Tơ đâu rãi kín – đường vào lớp

Hồn nhiên lượm được một vết thương


Cứ ngỡ đơn thuần – thích thơ thôi

Ngờ đâu xiêu đổ hẳn vào Người

Bên Anh – xô dạt chiều hoang dại

Bước khẻ se lòng – rưng rưng môi


Vần Y từ điển rối chữ YÊU

Bâng khuâng vò xé trớ nơi điều :

Hồn Trẻ nơi Anh – Tuổi đời Bạc”

Dạ cố nhốt lòng – xiêu vẫn xiêu


Bóng xiêu ôm phủ kín “Quãng Ngăn”

Luôn “Cây Thu Phai” nơi lòng Anh

Cố vươn dài tay vun quén gọn

Luôn cả vườn Em – kịp đón xuân



TỪ DẠO ẤY


Vươn dài tay em vun quén gọn

Lá thu phai - lầy đọng kín thềm xuân”


Ưu ái nhuộm tình tôi trong nắng hồng

Làm mờ hẳn “Dấu Quãng Ngăn”

Xóa bóng “Cây Thu Phai nơi lòng anh

Bừng sống lại những ngày xanh tươi thắm


Giữa ngàn sao lung linh say đắm

Hồn lạc loài sâu thẳm giữa rừng Em

Nghe vỗ về những âm khúc ru quen

Lòng bừng cháy như cạn dầu sắp tắt

Bao âm thừa vọng bên tai - phó mặc

Hướng lóe hồng - dựng lại cả mùa xuân

Mãi miết mê mãi miết ruổi rong

Để đến nỗi long đong như bóng chim gầy

Mà hồn xiêu phách lạc


Từ dạo ấy

Đường mê tình không ai ngăn cản lối

Mong từng đêm Em ghé gối mộng thơm

Níu bóng hoa ru kín nỗi cô đơn

Nghe chăn gối những điều không nói được

Nghe rạo rực những điều không đoán trước

Cõi vô cùng ong đực rã xác thân

Bụi gió cuốn đi mà mê mẫn tâm thần

Đành thương tổn nét hồn nhiên của đá



NỞ NỤ VÔ THƯỜNG


Đâu quyền sinh ra giữa chốn mê

Nỗi buồn nhân thế buột cõi về

Cười là khóc khô còn giấu lệ

Rất dễ lạc nhau giữa ước thề

Nụ cười vàng vọt mỗi ai ơi

Ta sẽ mất ta giữa cuộc đời

Sinh tử trùng trùng vô lượng kiếp

Cô đơn giữa cả một rừng người


Tiếc chi không thắm nụ cười tươi

Chồi non nhìn cảnh lá vàng rơi

Chao nghiêng theo gió về cát bụi

Âm cung ngũ bậc dạ thảnh thơi


Đã trót sinh ra giữa tỉnh say

Vòng xuôi về mẹ vắng bao rày

Đất trời chuyển hóa nuôi thân rễ

Ngàn năm sương khói mây trắng bay


Thân như ánh chớp buổi trời giông

Bình minh chưa hé đã hoàng hôn

Danh lợi mây trôi ai giữ được?

Thì thôi xin vẹn cả tấm lòng


Mưu sự tại nhân thành tại thiên”

Luận chi được mất chuốt ưu phiền

Đã cố nói chi thành với bại

Cõi tạm Vô thường ngọn lửa thiêng


Vô thường từ dịch biến mà ra

Vô thường từng mỗi một một sát na

Được mất phải chăng là chuyển chủ

Vô thường ngay chính ở trong ta


Gió mây - mây gió hợp rồi tan

Xuân về hoa nở - đông lụi tàn

Nụ cười ướm lệ nơi viên mãn

Lòng như sương khói thuở hồng hoang


Trích Trường ca “MUỘN GIỮA THU VÀNG”



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 02.4.2017 theo nguyên bản tác giả do nữ thi sĩ Hồng Vinh chuyển từ NhaTrang .



VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004