Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













Lính biên phòng


Có nơi nào gian nan hơn biển đảo xa xôi

Có nơi nào hiểm nguy hơn tuyến đầu biên giới

Chốt đá cheo leo

Sóng cuồng bão dội

Các anh đứng đây giữ từng tấc đất quê nhà


Đem tuổi thanh xuân viết tiếp bản hùng ca

Súng chắc trong tay

Bình yên thôn bản

Nỗi nhớ quê buộc hai đầu cánh võng

Những năm bom đạn đầy trời

Giấc ngủ chưa ngon


Những năm làng buồn thiếu bóng đàn ông

Con trâu đi trước tay cày em gái

Cánh đồng quê toàn lưng ong mềm mại

Hái gặt gieo trồng mẹ chị đảm đang


Bao liệt sĩ hy sinh trên mảnh đất làng

Chở che đàn em ngày đêm đèn sách

Bao cô gái dâng đời tuổi xuân đẹp nhất

Đạn lấp bom vùi

Để cách mạng thành công


Sao sáng lung linh trên vai áo biên phòng

Hải đảo xa xôi hay tuyến đầu biên giới

Nơi gian khó

Sẵn sàng anh tới

Nơi hiểm nguy

Sẵn sàng hy sinh

Chỉ một ước mơ thôi

Đất nước thanh bình



Lính biên phòng 2


Áo anh màu của núi rừng

Áo anh màu của điệp trùng gian nan

Vững yên buôn bản xóm làng

Vững yên biển đảo giang san cõi bờ


Người đi núi dựng thành thơ

Chiều lên sương khói tỏ mờ thực hư

Đất thơm từ những riêng tư

Ủ mầm hương sắc an cư mùa màng


Người về vui bản vui làng

Thêm tay gạo giã rộn ràng đêm quê

Lợn lùi vỡ ống cơm tre

Sáng bừng lửa hội hả hê chiêng cồng


Giếng sâu chờ kéo chờ đong

Neo đơn cậy giúp cậy trông cấy cày

Tràn đồng màu áo xanh cây

Thoả vui tiếng trẻ thoả bay cánh diều


Áo anh màu của thương yêu

Hậu phương hết dạ tiền tiêu hết lòng

Vững yên luỹ thép thành đồng

Ơn anh người lính biên phòng kiên trung


Lớn từ đồng đất quê hương


Lớn từ hạt gạo củ khoai

Ba mươi năm

Chặng đường dài lê thê

Đất lành chim bướm tìm về

Đêm nằm năm ở thành quê hương rồi


Lớn từ mực góp giấy bồi

Một chiều câu chữ trăm lời thế nhân

Cũng đông hàn

Cũng lạnh xuân

Qua đêm tăm tối sáng vầng thái dương


Được thua nhân thế lẽ thường

Vì quê hương chỉ một đường mà đi

Xuôi tay nào có còn gì

Một câu chữ sống lắm khi hơn đời


Buốt đau vẫn giữ tiếng cười

Ngả nghiêng vẫn vững dẫu trời chuyển rung

Câu thơ cặm cụi cất chưng

Biết đâu tằm hỡi….bỗng dưng tơ vàng


Về nguồn


Về nguồn viếng các Vua Hùng

Ơn công dạy dỗ cấy trồng ấm no

Đất Rồng hương Việt thơm tho

Vườn Tiên ngô lúa tròn vo mỡ màu


Miệt mài cày cuốc ươm gieo

Mang gươm mở cõi lúa theo chân người

Đã nên ruộng mật bờ xôi

Đã thành sông núi biển trời Việt Nam


Lớn từ đồng đất Văn Lang

Bánh chưng thơm nhớ ơn chàng Lang Liêu

Dâng cha lễ vật quê nghèo

Chắt từ tần tảo ươm gieo cấy trồng


Vinh thay dòng giống Tiên Rồng

Vinh thay cháu Lạc con Hồng kiên trung

Khói nhang nghi ngút Đền Hùng

Về nguồn viếng tổ viếng tông giống nòi


Đối diện


Khi đối diện với bão táp phong ba

Là đã đến nơi bắt đầu thử thách

Khi không còn lằn ranh sống chết

Là đã thương nhau hết lòng


Tuổi hai mươi như cốt quế lõi trầm

Tự thơm tự cháy

Biết nương bóng tùng

Biết nhờ lau sậy

Tiếng lá rơi cũng khiếp đảm giặc thù


Hòn đất hiền hoà cũng hoá luỹ hoá khu

Tre trúc vì quê cũng hoá chông hoá mác

Sóng vì nước cũng thành khao khát

Dìm nghỉm xâm lăng hiểm ác bạo tàn


Áp mặt vào đất nâu để biết nỗi nhọc nhằn

Thấm ngấu lời ru để thương cánh cò cánh vạc

Dốc cạn mồ hôi để nghe lúa hát

Sáng lòng sáng cả niềm tin


Đối diện gian nan là phép nghiệm lại mình

Đi hết dòng sông để thấy bao la biển cả

Hạnh phúc lâu bền từ gian lao vất vả

Tuổi hai mươi như cốt quế lõi trầm


Từ Vị Xuyên tới muôn lòng


Đã về với mẹ mẹ ơi

Đã xanh thêm những khoảng trời quê hương

Cỏ xanh hồn máu sa trường

Nén hương mộ gió nhớ thương ai hoài

Bạc lên tóc mẹ bao ngày

Chiến trường bom rót đạn bay ngời ngời

Tang thương uất hận ngút trời

Thịt xương của mẹ đã rồi về đâu


Ngàn năm chước quỷ mưu sâu

Ngàn năm đất nước thương đau ngậm ngùi

Hoàng Sa đâu chuyện đã rồi

Gạc Ma đâu để yên vùi trong tim


Vẫn anh người lính Vị Xuyên

Vẫn anh mãi mãi đứng bên cuộc đời

Mẹ ơi xương máu giống nòi

Lý đâu chỉ đổi đôi lời viển vông


Gác núi


Tăng võng mắc đôi vào đỉnh núi

Súng tiếp mây trời thơ tiếp thơ

Chiều đi không hết câu ai hát

Nắng lững lờ rơi xuống hững hờ


Mẹ gội tháng năm buồn tóc trắng

Đợi chờ phai hoá dỗi hồng nhan

Cha đi chưa hết thời xa vắng

Rừng vẫn hồn nhiên thú đại ngàn


Cá suối nướng chiều thơm nhay nháy

Gạo thổi hương nguồn ngọt môi ngoan

Chim cắp mùa thơm về gác núi

Chiều ngác ngơ rơi xuống hôn hoàng


Sao đổi ngôi rời thời để vá

Súng trừng mắt dữ phía cầm canh

Có dám yêu đâu mà quen lạ

Áo vẫn tinh tươi màu quân hành


Ngày mất chiều cao đêm tiếp đất

Em về mùa thoả buổi đồng nương

Ngực đầy mưa nắng thơm thơm mật

Gùi củi lao xao chuyện đêm trường


Bếp ngắn nhà dài thương ủ ấm

Lính rừng giấc trọ đắp hàm ơn

Chẳng mấy tấc gang mà thăm thẳm

Yêu chẳng thành yêu hoá trách hờn


Tăng võng mắc đôi vào nỗi nhớ

Sáng lòng ta sáng cả nước mây

Một phút nhớ thương hoài mãi nợ

Đổi cả Trường Sơn lấy sum vầy


Hồn biển


Điệp trùng sóng

Điệp trùng mây

Ơi biển mẹ giàu sang mà tần tảo

Ngày hai mùa nắng nôi mưa bão

Đá cũng trổ mầm cho đảo thoả tinh khôi


Những con tàu mang hồn nước ra khơi

Đem máu đỏ thắm tô màu cờ đỏ

Xương máu ông cha đã thành xứ sở

Công ơn này con cháu mãi ghi


Giông tố bão bùng đảo vẫn uy nghi

Chắn che sóng đạp bằng dữ sóng

Ăm ắp niềm vui ra khơi vào lộng

Tràn khoang tiếng cười

Lưới đã đơm bông


Mở cửa bình minh cho biển rực hồng

Xuôi về bến vun ngày sung túc

Liền biển đảo đất liền cốt nhục

Những con tàu như máu thịt sinh ra




. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 18.03.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004