Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
















NỤ HỒNG CÔ ĐƠN


.dành cho người em gái Hà Thành

Có phải là em
hay là ai
trong cõi đời này
rất đêm chơi vơi
rất ngày hoang mạc
không là nhuỵ
của loài hoa hương sắc
mà bướm ong rập rờn
chờn vờn vây quanh ?

Có phải là em
hay là ai
trong kiếp trần ai
rất đêm thâm u
rất ngày sỏi đá
phiến đá trắng
buồn
lăn lóc
giữa bụi gai
không danh phận
sao đời sũng ái
có chút duyên gì
với thế nhân ?

Có phải là em
hay là ai
như nhân loại
lạc loài
rất đêm cô đơn
rất ngày quạnh quẽ
lẻ loi
lẻ loi
nước mắt cho niềm vui
nỗi buồn xé môi cười
bè bạn đâu
người tình đâu
giờ lẩn khuất nơi đâu
nơi đâu ?

Có phải là em
hay là ai
người đàn bà không tuổi
biết thương biết ghét
biết khóc biết cười
biết giận hờn
và cũng biết ăn năn
rất lạnh
mà rất nóng
tha thiết yêu đời
yêu cuộc sống
rất dịu dàng
và cũng biết bao dung
mà bềnh bồng
như gió cát
độc hành
bước đơn côi
đơn côi ?

Có phải là em
hay là ai
hình như không phải em
hình như ai đó
rất tình
không đẹp
cũng là duyên dáng
có chút kiêu sa
một góc Hà Thành
một nụ hồng cô đơn !?...

Bến Tâm Hồn 8:38 PM 4/3/2017


BÀI CHO MÂY PHƯƠNG NAM

Chân trần mát đất phương Nam
mây nghiêng che chiều cổ tích
ta nghiêng chao cánh gió nồm
hắt hiu mùi hương da thịt !

Chiều về bến nước phương Nam
mây trôi qua miền thương nhớ
hoàng hôn nán đợi ráng vàng
ta nán chờ em trong gió .

Em còn rối tóc heo may
giăng thấp cho vừa tầm với
nặng tình gió cuốn mây đi
dài tay với hoài chẳng tới !

Ta lạc giữa rừng phương Nam
mây xanh tím trời ký ức
đo dài dặm nhớ xa xăm
đếm giọt sầu nghiêng tâm thức .

Bềnh bồng sóng nước phương Nam
hơn ba phần tư thế kỷ
thuyền tình lạc bến sông trăng
mây còn chờ ta chăng hỡi ?!...

Những chiều phiêu bạt phương Nam
sóng tình dây men nồng thắm
ái ân từ cõi trăm năm
mây phương Nam hồn mê đắm !


THÁNG GIÊNG

Tháng Giêng hoa nắng lao xao

Vàng Xuân kết nụ lén vào sân em

Vàng lên sợi nhớ nhung thêm

Vàng lên mong ước bên thềm rong rêu

Nụ quỳnh trở giấc mơ yêu

Nửa đêm thao thức hương kiều diễm xa


Tháng Giêng hạt nở trăm hoa

Vàng thêu áo mới, vàng pha sắc hồng

Lá thương đời lá bềnh bồng

Gió thương phận gió long đong đêm ngày

Thẹn thùa lá khép đôi mi

Mặc tình hoa nắng đeo đầy thân em.


Sài Gòn hoa mới tháng Giêng

Vàng mai rạng rỡ che nghiêng nụ cười

Tháng Giêng còn đậm nét môi

Cỏ còn ngậm hạt sương đời đắm say.



PHÚT CHUYỂN MÙA

Tờ lịch cuối cùng vừa rớt
365 ngày vụt qua
nắng mưa nhoà ký ức
thân xác bỗng già nua

Phút chuyển mùa sương khói 
giữa thập niên 20
gọi là kỷ-nguyên-mới
Việt Nam đất nước tôi

Đêm giao mùa chuyển đổi
tờ lịch cũ đã rơi
uy nghinh tờ lịch mới
mong giây phút đổi đời

Đêm không còn dài nữa
đợi ngày mới nắng lên
bình minh vàng trước ngõ
xua tan nỗi luỵ phiền

Giã biệt tuổi 15
bước sang năm 16
tình ngỡ đẹp như trăng
biết đâu chừng mộng ảo

Thế hệ cũ ra đi
đón chào thời đại mới
tình yêu rất diệu kỳ
giờ thứ 25 sẽ tới...
thế giới cùng nâng ly !


SÁNG ĐẦU NĂM

Năm tháng đìu hiu xanh nỗi nhớ
không hẹn hò Xuân nhẹ lén thềm ta
làm sao thấu hiểu nỗi buồn lá cỏ
thừa mượt mà lại thiếu nụ thiếu hoa!

Những đoá mai vàng thay sắc nắng
sáng đầu năm không có mặt trời
vẫn oi nồng Saigon thêm chở nặng
chim trong lồng,chim vẫn hót reo vui !

Một xó đời nghiêng tường rêu loang lỗ
một góc vườn nhỏ xíu cung hoang vu
ta vẫn thèm mây mà trời khát gió
cõi bao la bối rối sương mù ?

Sáng đầu năm tình lâng lâng phơi phới
ta còn em nhan sắc thuở xuân hồng
sáng đầu năm ta bắt đầu trang mới
mấy dòng thơ chúc tạ đời long đong !

Năm tháng mờ phai bên bờ hiu quạnh
ta còn ta sót lại chút dại khờ
trời tương tư mặc đời sương giá lạnh
hãy còn thơ còn thơ thẩn ngây

TỜ LỊCH CUỐI

Tờ lịch cuối
bay vèo
cơn gió chướng
ngọn bấc
đời se lạnh
tối ba mươi

52 tuần trôi
365 ngày rơi
em còn ở lại
trên đỉnh cuộc đời
trong trái tim côi

khoảng lặng
tịch nhiên
bên trời
em góc khuất
mà hồn nhiên
lạc giữa biển đời
mà hồn nhiên
đen thẳm
sâu vô tận
khốn cùng
trong vũng tối ba mươi

Đêm cuối năm
dùng dằng
chưa vội sáng
mặt trời còn ngái ngủ
hạt sương khuya

ngày sẽ lên
ngày chưa kịp đến
vội vàng chi
nán lại một vài giây
trên đỉnh bình yên
nghe đêm vàng đổi áo
áo khuya quên cài
em rét mướt
mé đìu hiu.

52 tuần trôi
365 ngày rơi
em còn ở lại
mãi bên ta
đợi nắng đeo
trên cành sim tím chín
đợi nắng reo
huyền thoại
tối ba mươi !

 Saigon đêm cuối năm 31-12-2016


BÀI LỤC BÁT THÁNG GIÊNG

HÔM QUA


Một thời chinh chiến dọc ngang
một thời lửa khói điêu tàn xác xơ
bỏ quên ngày tháng hẹn hò
bỏ quên tuổi trẻ ước mơ lụi tàn
khát khao chấm dứt chiến tranh
bao năm ly tán cách ngăn đôi bờ
ấy là chuyện của hôm qua !


BÂY GIỜ


Anh em cùng chung một nhà
da vàng máu đỏ mà xa cách lòng
hoà bình hơn bốn mươi năm
suy đi ngẫm lại băn khoăn nỗi tình
hơn thời đất nước điêu linh
sưu cao thuế nặng gấp nghìn lần xưa
đời còn chịu cảnh nắng mưa
lầm than khốn đốn dư thừa xót xa
sóng ngầm biển dậy phong ba
ấy là chuyện của bây giờ...những ai


MAI SAU


Nếu còn yêu quê hương này
cầm cương nẫy mực thức thời đổi thay
cái nhìn về phía tương lai
Tổ quốc gọi mời thử lửa một phen
công bằng thiện ác trắng đen
rõ ràng minh bạch chớ quen nhập nhằn
văn minh vốn tự nhân văn
cần chi khẩu hiệu giăng giăng khắp đường
rối thêm con mắt phố phường
mỹ quan đô thị bòng bong rối bòng
chỉ cần chung một tấm lòng
danh dự trách nhiệm sống chung hoà bình
bác ái nhân cách chân tình
dân lành no ấm thị thành nông trang
mai ngày có một Việt Nam
nước nhà rạng rỡ xứng danh anh hào
ấy là chuyện của mai sau !
 

CHIỀU CUỐI NĂM


chiều cuối năm

trốn trong ly bia vàng quách

trốn trong khói thuốc mù tăm

lẩn vào miền ký ức

lạc vào cõi xa xăm

trong tận cùng sâu thẳm

nỗi nhớ nhung bềnh bồng

niềm thương mến vô biên

chút tình xa vời vợi

trôi theo triền dốc phương Nam

 

chiều cuối năm

trong trong vũng thanh âm sánh đặc

ngầu đục thán chất

trốn trong giọng véo von của một loài chim

như tiếng hát của ai đó

xa vắng

đã lâu

rất lâu

vang vọng vỗ về

chợt thức nhận

tiếng hát treo cao

vút theo ngọn vĩ cầm

trên nền chỉ gió

đã bay xa

bay bổng

vượt ra ngoài vô cực

mà âm vang ngọt ngào

không thể nguôi ngoai

vọng mãi trong ta

như giọt mật rót vào tim

như em

như anh

đối mặt

trong một thoáng tình cờ

chính em

chính anh

trốn trong trũng thanh âm sánh đặc

một chiều cuối năm

vàng nỗi nhớ xa xăm.



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 12.03.2017 theo nguyên bản tác giả gởi từ Thủ Đức .

Trang Trước
Trang Tiếp Theo

TÁC PHẨM CỦA THIÊN HÀ TRONG VIỆT VĂN MỚI


VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004