Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới













THUỞ TRĂNG KHỎA NƯỚC CẦM NIA SÀNG TÌNH


BÓNG AI PHƠ PHẤT

HƯƠNG QUỲNH ĐÂU ĐÂY


Bướm đâu nhỏ nhẻ thấy thương

Trượng phu mát ruột vấn vương sợi tình

Đất trời như thể lặng thinh

Bóng ai phơ phất hương quỳnh đâu đây,


ĐỂ VUI NÓ HÓT

NGUYỆT HOA RỘN RÀNG


Bướm cười, nguýt tận bể dâu

Đất trời quýnh quáng để sầu phôi pha

Để buồn từ dạ tan ra

Để vui nó hót nguyệt hoa rộn ràng.


THÔI TA BUỘC MỐI

TƠ VƯƠNG THẤU TRỜI


Bụt chùa, e chắc còn mê

Cái cô bướm nọ duyên ghê lạ thường

Tơ hồng rớt xuống sông Tương

Thôi ta buộc mối tơ vương thấu trời.


MỚM MỒI CHÀNG PHẢI

MỚM HẦU TRĂM NĂM


Têm trầu thì phải có vôi

Chàng không có thiếp như vôi không trầu

Thuyền quyên hồ dễ buông câu

Mớm mồi chàng phải mớm hầu trăm năm.


CÁI DUYÊN NÓ BUỘC

CÁI TÌNH, TRĂNG ƠI!


Trăng khều chú cuội rù rì

Cớ đâu ôm gốc cây si tội tình

Bướm cười xinh thiệt là xinh:

- Cái duyên nó buộc cái tình, trăng ơi!


MÌNH ƠI THIẾP LỠ

THƯƠNG MÌNH. MÌNH THƯƠNG?


Ngẩn ngơ từ buổi kia kìa

Thuở trăng khỏa nước cầm nia sàng tình

Thuở bươm bướm hót tỏ tình:

- Mình ơi thiếp lỡ thương mình. Mình thương?


KHOAN HỒ KHOAN HỠI

TÌNH CAY TÌNH NỒNG

Bóng gần rồi lại bóng xa

Trăng như chếch choáng như ngà ngà say

Cuội cười, trời đất lăn quay:

- Khoan hồ khoan hỡi tình cay tình nồng.


TRẦU KIA HÉO CUỐNG

CAU KIA HÉO BUỒNG


Cắm sào ngồi chực thuyền neo

Trăng già rớt bóng chao bèo bến khuya

Tiếng chuông rụng xuống sông kìa

Trầu kia héo cuống cau kia héo buồng.


KHOE MAI TÀN CÁNH

KHOE MÀU THỜI GIAN


Sầu tình, dẫu lấy gàu sòng

Tát thiên thu vẫn không mong cạn sầu

Bóng câu khoe trúc bạc đầu

Khoe mai tàn cánh khoe màu thời gian.


(California, USA tháng giêng 2017)




cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 12.03.2017

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004