Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
















VỌNG ÂM CỦA CHỮ


Không có gì dễ thương hơn nỗi buồn

Nó không bỏ ta đi

Không có gì vô tâm hơn niềm vui

Nó thường bỏ ta đi

Đầy ắp này so sánh với hụt hẫng kia

Đặt lên bàn cân

Cán cân thời gian

Vi diệu

Nụ cười nước mắt


Bây giờ lời nói viết ra

Vô nghĩa thành có ý nghĩa

Ý nghĩa của sự vô nghĩa

Ý nghĩa của chiếc miệng huyệt đang mở ra

Và những xác chữ cuối cùng

Thiêm thiếp năm im


Không có loài hoa nào nở thắm để phủ lên khô hạn

Khi ngữ ngôn không mang hơi thở tâm linh

Cứ bám theo gót chân người cày

Nở hoa trên những ruộng đồng lầy lội


Có thể nỗi buồn trở nặng

Trên vai người mang vác thiên chức của chữ

Nhưng hồn chữ sẽ được đặt vào đền thiêng

Hết sức lặng thầm.



TỰ THÂN


Có lúc tự vỡ mình ra

Không kịp chống chỏi

Thương cho đôi tay mềm yếu


Có lúc thấy mình nhòe nhoẹt

Trông như người vừa thuần hậu vừa vô tình

Rồi cũng phải yêu cả sự trìu mến lẫn phủ phàng


Đôi khi thấy mình mất hình tượng

Chỉ còn khối đá linh hồn

Tâm thức trụi trần bào nhẵn mòn vơi


Lại thấy mình biến mất

Thật bình yên

Như chưa từng quá khứ

Chưa từng hiện tại tương lai.



TỪ ĐÔI CHÂN NÀY


Từ đôi chân này

Ta đã lớn lên

Những bước đầu tiên

Bàn chân bỡ ngỡ

Đường đời bỏ ngỏ

Thênh thang


Từ đôi chân này

Đưa ta khôn lớn

Những bước chân tồn tại

Những bước chân huyền thoại

Những bước chân hủy hoại

Ta đã đi hoài

Đi mãi miệt mài

Có khi nào nghỉ


Từ đôi chân này

Đi về quá khứ

Bước vào tương lai

Bao tai ương hạnh phúc

Đã ngập

Đã lụt

Lối đi này

Phải bơi

Phải lặn


Rồi một ngày nằm xuống

Từ đôi chân này…



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ NhaTrang ngày 12.03.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004