Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
Tranh của họa sĩ Lương Tín Đức (VĩnhLong)













   HUYỀN   CA 3



46*


Giọng hát buồn như tiếng thở dài

Như lời hò hẹn chớm phôi phai

Có ai tìm bóng mùa thu cũ

Nhặt lá tình tôi rụng cuối ngày


Giọng hát buồn ru nỗi muộn phiền

Như lòng đã quạnh cõi tình riêng

Buồn rơi theo bóng chiều đang rớt

Ngồi lại bên đời tôi nhớ quên


Tiếng hát buồn như lời tiễn đưa

Người đi biền biệt kẻ mong chờ

Trả lời hẹn cũ theo mây trắng

Đã nhẹ tan chìm những giấc mơ


Tiếng hát em sao quá ngậm ngùi

Buồn như màu úa của chia phôi

Như lời từ biệt mùa thu cũ

Như khói sương chiều hiu hắt trôi


Tiếng hát nào ru lại tình tôi

Ru những ly tan những đổi dời

Lạc mất tình nhau từ dạo ấy

Tôi ngồi nghe gió hú thiên tai.



48*


Thôi chẳng còn tìm nhau nữa đâu

Lòng xanh nước cuốn vội chân cầu

Tình xanh chớm úa vàng như lá

Tôi rụng về đâu? Trôi về đâu?


Thôi chẳng còn tìm nhau nữa đâu

Mời nhau chưa cạn một ly sầu

Tôi ôm trái đất cười nghiêng ngữa

Lạc mất tình ta trong bể dâu


Thôi chẳng còn tìm nhau nữa đâu

Vá hoài không kín áo thương đau

Làm sao che kín màu trăng úa

Giọt lệ tình phai tự buổi nào


Thôi chẳng còn tìm nhau nữa đâu

Tóc xưa đã bạc áo phai nhàu

Em ngàn năm của nghìn phương lạ

Nghe tóc xanh xưa lạnh mấy màu


Thôi nhé không còn tìm nhau nữa

Ngày mưa tháng nắng trải quanh đời

Ta đi như kẻ hành hương lạ

Ngàn năm đền miếu : Cõi rong chơi


Thôi có cần tìm nhau nữa không?

Nghìn năm dâu biển cũng không còn

Đất trời chỉ một màu sương khói

Đợi chờ chi nữa cõi vô cùng



cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ SàiGòn ngày 31.12.2016

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004