Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới











 

Nghiệp Làm Thơ

  

Tôi thường tự nhủ tôi

Làm được thơ hay thật khó!

Thơ không thể là "hàng gia công", "hàng chợ"

Cứ viết liều, viết ẩu, viết qua loa!

 

Muốn tự mình khẳng định một NGƯỜI THƠ

Đừng ảo tưởng đua đòi theo mốt miếc

Tránh "tây hóa" những ngôn từ thuần Việt

Tiếng mẹ mình da diết ở tầm sâu.

 

Bao năm rồi tôi tự nhủ trong đầu

Làm thơ phải gọt từng câu từng chữ

Cái hư ảo nằm chìm trong mỗi tứ

Không là trò khoe mẽ bẻ cong queo! 

 

Xuất thân từ một đất nước đói nghèo

Nên tằn tiện từ mỗi lần vung bút

Giấy trắng đó cũng quý bằng hạt thóc

Cũng kết từ từng giọt giọt mồ hôi.

 

Tôi làm thơ hơn sáu chục năm rồi

Đủ cay đắng ngọt bùi sau mỗi câu mỗi tứ

Đường văn học chưa bao giờ rộng mở

Bởi sương mù lấp lóa đỉnh non thiêng.

 

Nghiệp làm thơ như nghiệp chướng di truyền

Cha tôi dạy tránh làm duyên làm dáng

Hãy kiêu hãnh thẳng cao mình dáng đứng

THƠ LÀ NGƯỜI chớ để lấm bùn nhơ!



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HàNội ngày 31.12.2016.

Quay Lên Đầu Trang

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004