Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới












Bây giờ ta lại về làng


1.

Đi đến tận đẩu tận đâu rồi ta lại về làng như đứa trẻ mải chơi quên ăn giữa ồn ào, tranh giành, cãi cọ với dỗi hờn vẫn chợt nhớ về hơi mẹ

Dù hôm nay làng không còn tre gù lưng chờ như thủa ta gội nắng chang chang chân bỏng cát bên dòng sông hoang hoang cánh buồm nâu vá hai miếng trắng

Điếm Văn Chỉ bên gò, cây bàng xoè tán xanh mướt lộc xuân ủ ấp những khao khát vụng khờ bên em thành ngớ ngẩn

Để rồi mất hết đi cái chạm tay thoáng qua mà run rẩy, lúng túng để bàng hoàng. Trăng khuyết hay trăng tà có đám mây hình giải áo tứ thân mẹ lên chùa mùng một tết.

Dù hôm nay những nhà ống lênh khênh làm mất đi những hàng ruối già vo ve con ong lẻ đi châm từng quả vàng căng mọng

Hàng cau liên phong của tuổi lên mười chấp chới cánh sẻ bay chuyền, con chim câu đang há mỏ chờ mồi trong chuồng xanh cốm nhạt còn đâu .

Hai lỗ tròn xoe vẫn ngứơc mãi trời cao


2.

Ta như mảnh lá đa rơi trộn cùng lá rụng từ nghìn cây, nghìn cội trên thảm cỏ mênh mông tưởng sẽ tan biến trong nhát chổi u hoài vậy mà chiều nay lại lảo đảo chạm làng.

Chân chà xuống lối mòn cũ róc rách làn nứơc trong veo sau cơn giông chiều con rô don le te rạch ngược bên hàng dâm bụi hoa đỏ lả rập rờn

Ta như ngọn gió đã thổi rồi bụôc lòng phải ra khỏi căn nhà có cây ổi non mười lá giờ đã thành cổ thụ đừng còng lưng, tróc vỏ bên thành giếng đã lấp từ lâu.

Để mang mang rỡn hoài với mây bay với nắng lụi, cùng bụi mọi nẻo đường ngoắt ngéo trong xa mạc trần ai. Mệt mỏi rồi lại nhè nhẹ thổi quay về chốn cũ.

Nơi ấy lối ngõ nhỏ cây xoan bạc vết chạc trâu. Vạt áo gụ em ấm rực túm ngô rang. Cứ đợi chờ, đợi chờ gã con trai tay ráp như chân ngan, chúm môi nhai bấm búc.

Vạn mắt sao hấp hay trộm nhìn


3.

Gần chót đời rồi mới thấy làng ta đã dứt ra, phiêu diêu tưởng đã quên tưởng đã lùi xa sau muôn ngàn nhưng toan tính vu vơ chợt một khoảng khắc buồn nhận ra không thể thiếu của mảnh hồn chộn rộn.


Cây nhài cũ lá rách xơ bên góc bể đầy rêu xám lẳng lặng xoè bông hoa nhỏ mới chờ đêm sang rón rén buông hương.

Ta ngu ngơ loang trắng cơn mơ xưa. Cánh hoa nhẹ thơm nhoè trên mái tóc đen mượt óng em. Con bướm bay rập rờn cùng ngơ ngẩn .

Bụi dứa dại cũng thình lình trổ dò hoa thơm ngát. Ta từng xước tay khi chạm vào hương. Bên chiều đông mồi rơm cuối cùng sắp lụi lại bùng lên làm hồng mặt đứa con gái ấy .

Đống lá mía ràn rạt bởi có ai rút vội. Hàng xóm chiều mai có ngưòi ăn hỏi. Lợn kêu rồi eng éc, lửa bập bùng. Bao giờ ta còn đựơc phút bồn chồn, nôn nóng vu vơ .

Làng đấy ư hay nỗi nuối tiếc bâng quơ


4.

Đã thôi rồi thơ dại, thủa lang bang cứ trưa đến bập bùng giỏ bên sườn ra đồng tìm mà cua mịn mát. Con rắn nứơc ngóc đầu sau búi tóc cỏ gà dõi cặp mắt bé ti, chú cua kềnh đen xì chìa càng cặp ngón tay ta nghẹn, buốt .

Làm sao còn có được cái đau vô tư, cái nhìn bé xíu để trong phút giây quên được năm tháng nặng trên lưng mà khoả chân trong ao chiều quả vối rụng nâu mờ xanh bèo tấm

Em ngồi rửa bát bên cầu, con ốc biêu, ốc nứa rập rềnh dưới chùm rễ bèo tây. Ai nữa nhỉ chênh vênh trên cành sung khều con ốc vặn ném sang. Tiếng rơi bũm vẳng tận lúc tóc xơ, râu cằn bạc

Ngày đời dồn dập, chất đầy nặng nề khốn khó cũng dìm dần sự bâng quơ, nỗi hụt hẫng bởi có chiều ngóng mãi chẳng thấy sang. Bếp khuya bập bùng thao thức.

Qua cống hầm trú ẩn, mây vẩn vơ, mắt nhìn cũng vẩn vơ, chạm chân nhau vẩn vơ. Những vẩn vơ đến giờ ao ước mãi và như nèo dìu móc ta vào làng vào Dốc đá.

Bao giờ còn có đựơc. Vẩn vơ ơi .

5.

Ta thiu thiu đi ngược chiều với giàn mướp tháng tám trổ hoa vàng rực, bát canh cua nổi riêu tiếng chày buông nhịp vào thành bể cuốn vòm bên mắt na mở nhìn vào nắng sớm

Ngọn cỏ may vướng níu bắp chân, cào xứơc đến những ngày mình sắp cuối. Làng ơi. Bụi khúc tần còn mải miết đan không, mạng rối tơ vàng quấn chạt lòng riêng

Cây vải sau hậu cung vị chua cùng tiếng chim tu hú gần trót đời chưa dứt tiếng xuýt xoa. Quờ tay nắm ánh trăng nhạt nhoà, bung biêng con chim khuya động giấc bay đi mang nốt ta chuyếnh choáng .

Bến Ngự vẳng tiếng ai gọi đò để ai đưa ai sang với ai trong ngày ta hẹn gánh nước đánh phèn trong đục. Màu nứơc đất nâu đảo tròn, loang loáng mắt ai.

Thôi về làng đi. Chiều nay nhé. Hoa trên cành xương rồng khô đã toé nụ vàng. Em đã thành bà rồi xin một lần cúi mặt. Mình chạm nhau nơi ngày xưa có cây nhãn lá buông tiếng ỡm ờ

Về đến ngõ nhà rồi, ta ngu ngơ.


Quỳnh Mai sắp ngày ông Công ông Táo Canh dần



Đàn bà làng tôi


Chỉ vì cành đa

Con kiến leo vào leo ra

Cũng bởi nếp nhà

Đàn bà đi xa về ngắn

Một sương hai nắng

Ruộng muống vại cà

Ngực tròn quả bưởi

Tháng năm trôi

Mặt xạm, tóc xơ

Vú mướp tồng tềnh quăng sau áo mỏng

Lửa tắt cơm sôi

Con nguệch mặt đòi ti

Chồng ngầy ngà tòm tem

Bố ho xù xụ khêu đèn

Lợn kêu eng éc. Lũ em gõ nồi

Quái chiều nắng nhạt đã rơi

Hai mươi, trái hồng in gò má

Ba mươi, bồ hóng xạm da

Băm bèo quên lưỡi liềm trăng

Sàng gạo lông mày cám đọng

Bát cơm xẻ ba nựng con

Gắp tép rơi vào bát mẹ

Rô don láng mỡ dành chồng

Canh bầu chan vỏng dâng cha

Râu tôm vương vào nụ mướp

Sương giăng chớp ngõ chợ xa

Ngọn tre mờ gật la đà

Làng tôi lũ lĩ đàn bà

Hay làm, nhường ăn, khoẻ nói

Một thời mớ bẩy mớ ba

Tóc lả đuôi gà

Dép cong cau sáu

Cười duyên nhưng nhức hạt na

Làm dâu nhịn bánh nhịn quà

Đói no không người tỏ

Lời ru nửa câu hát cũ

Ối à rồi lại ới a

Cầu ao mất rồi bói cá không về

Tiền đông mua nổi đựơc quê ?

Cào cào giã gạo mải mê đến giờ

Gầu sòng vỡ, ai be bờ

Con niễng nhỏ cũng chẳng chờ đựơc đâu

Một con gái

Một con dâu

Một người làm mẹ…Cơi giầu vẫn nông

Hai tay cầm hai quả hồng

Nói đi nói lại cho lòng thêm thương

Một vai gánh cả đường trường

Mênh mông bầu ngực, mây vương sớm ngày


Đàn ông làng tôi


Một thủa làng tôi

Đàn ông nhiều vô kể

Đầy đình, chật điếm, ngập đê

Gà gáy canh tư đã rời hơi vợ

Tòng teng điếu cày, nùn rơm

Con trâu đi trước.

Thằng người chập choạng bứơc sau

Áo tơi, nón lá.

Mẹ hĩm trên đồng cạn

Bố cu dưới đồng sâu

Mồ hôi trắng muối áo nâu

Chiêm qua, mùa tới dãi dầu gió sương.

Sông Cái nứơc cường chấp chới

Vai u, lưng trần quật thổ đắp đê

Chiều về đan lạt, chẻ tre.

Rít hơi thuốc lào, khói loà nhoà mặt

Mẹ đĩ thương buông câu khoan nhặt

Nặng nhọc đổ biển, đổ nguồn.


Một thời làng tôi

Đàn ông vợi trông thấy

Tùng tùng trống gọi ra đi

Áo màu đất đổi áo xanh rừng

Mẹ cu cứng mồm hô câu “vắt, diệt”

Yếu trâu hơn chán khoẻ bò.

Vắng bóng bố em. Mộng giường cọt kẹt

Rô ron rán ròn không kẻ nhắm.

Ai bắc cầu ao, chiều bu nó tắm

Thóc giống cắn chuột trong bồ

Mạ già thành ống. Ai lo cho tày.

Tan giặc. Nườm nượp chồng về

Kiệu thánh làng đủ xúât đinh khiêng

Một, chạp có kẻ tát ao.

Giêng, hai có người cày vỡ .

Chai tay việc to, việc nhỏ

Tiếng vẫn để đời, nông nổi.

Giếng khơi à.


Rể gần đến bố chồng xa.

Vắng đằng ấy trống nhà

Thiếu đằng này quạnh bếp

Đàn ông, xôi nếp cúng cha

Đàn bà, đồng quà dâng mẹ

Công lênh rời sông lấp bể

Chẳng bằng tay muối dưa cà.

Nâng be cuốc lủi hát câu la đà

Ở đời đàn bà phải có đàn ông

Gầu giai phải có tay chồng

Một mình thui thủi gầu sòng cực chưa ?

Bu mày nắng sớm, chiều mưa.

Sơn hà, xã tắc, cầy bừa…Thầy em.

Thân này, ham rượu thèm nem

Cái lúm đồng tiền…ừ hữ cũng ham.



cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ HàNội ngày 27.12.2016

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004